Đất nước có bao giờ buồn cười thế này chăng?

Cuộc đời con người như hành trình leo qua một quả núi, tức là khi về già người ta lại ở cao độ gần như bằng với lúc trẻ thơ. Chính vì vậy, rất nhiều người khi đi đến cuối chặng đường đời thì thay tính đổi nết mạnh mẽ mà thật ra là thể hiện hết cái bản chất đã che dấu, tô vẽ trong bao năm bôn ba ngoài xã hội. Thỉnh thoảng báo chí lá cải lại nhảy cẫng lên với những thông tin về "con yêu râu xanh" già nào đó dụ dỗ mấy bé gái. Hành vi kinh tởm làm vấy bẩn tinh thần, sức khỏe, tương lai của các nạn nhân đó đương nhiên sẽ bị luật pháp và xã hội lên án và trừng phạt nghiêm khắc. Thế nhưng, có những "con yêu râu trắng, râu đen, râu vàng, râu hoa tiêu,... hoặc không râu" vẫn đang ngày đêm nhả ra những sợi tơ độc để trói buộc tinh thần, tư tưởng, niềm tin vào cuộc sống, vào xã hội, vào đất nước của không ít người khác, nhất là thế hệ trẻ. Trần Mạnh Hảo, hậu duệ phát xít Nhật, một kẻ mà đụng đâu sai đó, làm người không muốn mà muốn làm ếch, là một "gương điển hình" như thế ("bựa" hơn nữa là Thái Bá Láp).
Sự trơ tráo của Trần Mạnh Hảo dường như tỷ lệ thuận với thời gian ông ta sống trên cõi đời này. Một trong những tác phẩm tiêu biểu cho sự trơ tráo ấy đang được đám rận hò hét, tung hô là: Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng?
ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ BUỒN THẾ NÀY CHĂNG ?

Thơ Trần Mạnh Hảo

Đêm trường ma giáo mặt trời đỏ
Những dòng sông là đất nước thở dài
Chó sủa trăng nhà ai ?
Không phải vầng trăng đất nước

Tôi ngồi ngót bảy mươi năm
Chờ một lời nói thật
Bầy sói tru ý thức hệ lang băm
Người nông dân bị cướp đất phải hát bài dân chủ
Đêm đêm thạch sùng tắc lưỡi bỏ đi


Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt
Có kẻ rước giặc lên bàn thờ
Xì sụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa
Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ

Xin cứ tự do bán lương tâm cho chó
Vãi linh hồn vào thùng rác nhân dân
Mối mọt ăn rào rào lòng rường cột
Ôi thương thay giẻ rách cũng tâm thần
Anh sẩm bạc đầu dẫn đường dân tộc
Đám gà què bàn hiến pháp cối xay

Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay
Những thiên đường vỡ chợ
Những học thuyết đứng đường
Hoàn lương tượng đài
Hoàn lương chân lý
Nghị quyết còn trinh bạch cũng hoàn lương

Không ai đuổi cũng giật mình bỏ chạy
Nhốt hết mây trời vào hiến pháp tự do
Mơ được đứng bên lề đường
Nói một câu gan ruột
Đất nước buồn
Đất nước bị ruồi bu
Đất nước bị cầm tù trong ngực trái
Chưa kịp nghĩ một điều gì
Sao đã toát mồ hôi ?
Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi ?


Lý tưởng của loài dơi là muỗi
Dơi bay đêm cho đất nước đỡ buồn
Không ai tin vào hoa hồng nữa
Không ai tin vào dơi nữa
Dơi trở về làm chuột khoét quê hương

Nhưng đất nước ta, như bao đời nay vẫn vậy, luôn có những con người có đôi mắt tinh tường. Không khó khăn gì để họ nhìn ra bản chất trơ tráo của những kẻ như vậy. Bạn đọc Thiên Lý của blog Hòa Bình là một trong những người đã sớm đưa ra lời đối đáp cho "tác phẩm" của Trần Mạnh Hảo. Một lời đối đáp rất hay, chuẩn và thích đáng. Tôi chỉ sửa lại tiêu đề bài thơ này bằng cách thêm chữ CƯỜI vào sau chữ BUỒN. Mời các bạn thưởng lãm!

ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ BUỒN CƯỜI THẾ NÀY CHĂNG ?

Thiên Lý tái chế thơ anh Chí (Trần Mọn Hẩu)

Đêm thì đen, ngày - mặt trời cứ đỏ
Phèo thi nhơn ngồi ngáp ngắn thở dài
Đéo biết sủa trăng nhà ai ?
Thôi thì sủa vào đất nước

Tao, thi nhân (phành phạch - vỗ ngực, phì phò - thở dốc)
ngồi ngót bảy mươi năm
Tao không muốn nhìn ngay và nói thật?
Kệ cha tao, tao cứ tru ý thức hệ lang băm
Kệ cha tao, tao cứ sủa người nông dân bị cướp đất

Thị Nở xinh tươi ơi, tao tự tử đây
Tao sẽ treo cổ tao trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành được tước ra từ bẹ chuối
Tại sao? Tại sao? Tại sao?
Mày không để phần tao chút cặn cháo hành?

Xì sụp lạy khấn tro tàn Giáo hội
Những tín điều cơm nguội, Amen!
Xin ơn trên cho tao tự do bán lương tâm cho chó
Vãi linh hồn vào thùng rác nhân dân
Xui mối mọt ăn vào lòng rường cột
Ôi mong thay giẻ rách cũng tâm thần
Đám bọ xít sẽ dẫn đường dân tộc
72 con gà què bàn hiến pháp cối xay

Đất nước, với riêng tao, lúc nào cũng buồn như hôm nay
Thiên đường đã vỡ
Đồng "chí" tao nhân xĩ đứng đường
Đồng "rận" tao văn nhân rửng mỡ
Hoàn lương có là chân lý?
Con đượi năm 2011 phải được “tiết hạnh khả phong”
Không ai đuổi, thi nhân 38 ký phải được tự do giật mình bỏ chạy

Kính lậy cha chúng con ở trên trời,
xin hãy nhốt hết mây trời vào blog tự do
Để tao quanh năm đứng bên lề đường
Mửa ra những câu thúi gan thúi ruột
Tao buồn, ức hự hự, đâu rồi tình ca mùa hè
Sơ mít thối bị ruồi bu
Phành phạch
Phì phò

Tao muốn đất nước bị cầm tù trong lề trái
Nhưng than ôi, chưa kịp nghĩ một điều gì
Sao đã toát mồ hôi ?
Bởi đã lâu rồi, tao chối từ đất nước tôi (à quên, đất nước tao) ?

Lý tưởng của loài tru đêm là bóng tối
Tao tru luôn cả ngày đêm cho thỏa cơn buồn
Để không ai tin vào hoa hồng nữa
Tao chửi cả làng, chửi cả thằng con nào đẻ ra tao nữa
Tao đem thân này chở rận cắn quê hương

Bài liên quan

Nhận diện 7772158437162066844

Đăng nhận xét Nhận xét với Google +

  1. Lúc đọc bài thơ này của Thienly như một comment trong nhà mình, mình đang bận việc nên đọc qua loa, chưa thấm, giờ đọc lại ở đây Tùng chép ra như một bài thơ độc lập mới thấy hay thật, rất chí lý. Thienly thỉnh thoảng hay comment rất sắc sảo, đôi khi comment bằng những bài thơ ý tứ khá thâm sâu. Không hiểu sao bạn ấy không lập blog để viết. Chắn bạn ấy bận bịu nhiều, sợ mở blog mà không viết được thường xuyên nên chỉ rảo qua các blog khác và comment những lúc rảnh rỗi ít ỏi. Giá mà Thienly mở blog thì chắc chắn bà con sẽ được đọc những bài viết hay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi, bài của bác ấy rất hay, làm em đang có ý định viết bài "tặng" ông lão TMH này cũng vội thôi ngay ý nghĩ ấy :D
      Bài bác Hòa Bình chửi TMH cũng tràn đầy cảm xúc và gay gắt hơn dù em nghĩ rằng vác hết đá đất Nam cũng không đủ để ném vào mặt những kẻ như thế.
      Thích nhất 2 câu kết của bác:
      Thôi, kết luận vậy đi, mày thấy buồn kệ mẹ
      nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui
      (ok)

      Xóa
  2. Thiên Lý hay quá. "Thằng" Hảo thì thối kinh niên rồi, khỏi nói. Nhưng nhục cái là "thằng" Điềm cũng thối nốt thì chịu rồi!

    Trả lờiXóa
  3. Nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui



    Thế za mày đã tròm trèm bảy chục
    đáng ra bố mày phải gọi bằng chú, nhẽ thường
    tiếng việt ta, cứ mất dạy là thằng, ngay luôn
    mất dạy thế, đéo ai coi hàng cha hàng chú
    ....
    bố mày nhìn sông thấy tung tăng tôm cá
    thấy rộn vang tiếng lũ trẻ nhỏ nô đùa
    mày bảo sông là đất nước thở dài
    ví mới chả von, đúng là như cặc
    mày có thở ngắn dài cũng mặc
    đừng ngoác mồm phả hơi thối vào sông
    ...
    cái đéo gì mà ý thức hệ lang băm
    rồi cơm nguội bơ vơ, thạch sùng tắc lưỡi
    rồi cái gì mà giẻ rách tâm thần, hoàn lương chân lý
    toàn những lời lảm nhảm vô nghĩa của thằng khùng
    à, địt mẹ mày nói gì mà “thùng rác nhân dân”
    ra mày bảo nhân dân là thùng rác hả?
    mẹ, thứ mày ra đường coi chừng nhân dân vả
    gãy mẹ răng, húp cháo cũng chẳng xong
    ...
    thoạt tiên bố mày cũng định trao đổi vài dòng
    mà mày toàn viết CLGT
    sực nhớ ra, phàm là người tử tế
    đéo ai đi tranh luận với thằng điên
    ...
    bố thật, cái đầu mày lệch mẹ nhiều niên
    biết đéo gì nữa đâu mà chờ lời thật giả
    xưa nay chăm chăm những thằng ngồi lên quá khứ ỉa
    thằng đéo nào cũng dở khùng dở dại, quả báo ngay
    ...
    ngày xưa bảo “thống nhất non sông, cơm muối cũng tày”
    giờ nhà cửa thêng thang, bia bọt đầy mồm vẫn ngoang ngoác chửi
    ngày xưa cắp chiếu nằm sân ga mấy ngày chờ xe lửa
    nay sáng Hà Nội, chiều Sài Gòn, mai Sing, Mã, Thái, Âu
    lên thì cũng từ từ chứ vèo vèo được đéo đâu
    cứ bụp phát đòi thành Anh thành Mỹ
    mà Anh Mỹ thất nghiệp, tệ nạn cũng đầy ra đó
    chỗ đéo nào chả có dở, có hay ...
    ...
    À, quên, bố mày vừa mới nói trên đây
    đéo hơi đâu luận với thằng thần kinh bất ổn
    thôi, đã lỡ tay gõ rồi thì cứ để
    xóa hay không cũng chả làm gì
    ...
    mày buồn, thì kệ mẹ mày đi
    đáng kiếp đứa nào đời vui không biết hưởng
    đâu phải bố mày không biết, không trải những trái ngang, khốn khổ
    nhưng nhìn rộng ra đời bố mày vẫn thấy vui, à ha.
    ....
    Cũng bởi có thằng quăng "thơ cứt" của mày vô nhà
    làm bố mày đang làm việc, thấy thối qúa
    mần vài câu thế cho hạ hỏa
    chả cần lựa ngôn từ, chả edit tới lui
    hay dở gì cũng cứ bốt lên thôi
    mày mất dạy, việc đéo bố lịch sự
    ...
    Thôi, bây giờ bố mày phải mần nốt việc
    mai nghĩ lễ mừng đất nước thống nhất rồi
    việc có xong thì đi chơi mới vui
    còn mày buồn, xin mời cứ việc
    ...
    Đèo mẹ, cũng ở trên đất Việt
    tự dưng nảy nòi một lũ dở hơi
    toàn những là thất, bát thập đến nơi
    rõ già đầu còn ngu hơn con lợn
    ...
    Thôi, kết luận vậy đi, mày thấy buồn kệ mẹ
    nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui

    Trả lờiXóa
  4. google;TÂM SỰ CỜ VÀNG
    18.06.2011
    Lại hết một năm sống tha hương.
    Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
    Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
    Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
    Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
    Ôm niềm uất hận lết sang đây,
    Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
    Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
    Số kiếp di cư đến hai lần
    Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
    Lần sau còn nhục hơn lần trước,
    Vứt cả ba lô cởi cả quần.
    Cũng tại ta xui mới thế này
    Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
    Phải chi thầy thí vài trăm triệu
    Đâu phải chạy te vứt cả giày.
    Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
    Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
    Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
    Tại số nên ta mới như vầy.
    Ta quyết không quên mối hận này.
    Con không làm được cháu ta thay
    Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
    Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
    Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
    Vẫn hát vang lên khúc quân hành
    Để cháu con ta luôn ghi nhớ
    Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
    Dù là quần áo chợ si đa
    Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
    Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
    Để ta ôn lại quãng đời ta.
    Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
    Cờ hoa cứu giúp chở che ta
    (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
    Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
    Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
    Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
    Tên em ngày ấy không còn nữa
    Còn lại nơi này cái little.
    Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
    Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
    Cái little kia nào có tội
    Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
    Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
    Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
    Ta chạy sang đây đã cùng đường
    Thế nên ta vẫn phải khói hương
    Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
    Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
    Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
    Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
    Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
    Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
    Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
    Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
    Cộng nô láo xược không vặn cổ
    Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
    Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
    Quyết không về lại chốn quê nhà
    Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
    Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
    Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
    Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
    Đời ta không được, đời con cháu,
    Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
    Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
    Đã lâu mới có dịp hò la.
    Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
    Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
    Trung cộng to đầu thế mà ngu.
    Đất liền không lấy lấy san hô.
    Sao bay không chiếm luôn cả nước,
    Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
    Bay cứ đánh đi có chúng tao
    Tuy tao chẳng có tí quân nào
    Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
    Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
    Ta có cờ vàng có ống loa
    Có kèn có trống có cờ hoa.
    Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
    Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
    Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
    Mà không đả đảo thật hăng say.
    Thì ai mà biết ta yêu nước.
    Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
    Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
    Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
    Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
    Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
    Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
    Thương nhà tiếc mãi cái vila.
    Sang đây cam phận thằng ở đợ
    Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
    Lạy thánh A la lạy chúa tôi
    Con chống bao năm quá đuối rồi
    Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
    Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
    Xin chúa hộ phù lũ chúng con
    Vặt cho chết hết lũ tham tàn
    Mai này phục quốc con xây tượng
    Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
    ***
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
    Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
    Ôi biết sao vơi mối thù này.

    Trả lờiXóa

@ Bạn đọc: Blog này là nơi thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Nguyễn Thanh Tùng. Nếu bạn muốn trao đổi cùng tác giả, vui lòng liên hệ trang facebook: Đạo Sĩ Chăn Gà

Nếu đây là lần đầu bạn đến thăm blog, vui lòng xem Thỏa thuận sử dụng để nắm rõ về những quy định của blog trước khi gửi phản hồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Để chèn hình ảnh, youtube video và các bài hát từ nhaccuatui vào nhận xét các bạn chỉ cần dán đường link vào nhận xét của mình.

emo-but-icon

Bỉ ngôn

Kênh Youtube

Nhà bên

Thư viện blog

item