Đã tìm thấy Trần Dân Tiên?

Chắc hẳn những ai quan tâm đến Bác Hồ đều có nghe nói đến cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch" của tác giả Trần Dân Tiên. Cuốn sách được xuất bản lần đầu cách đây 65 năm nhưng đến nay vẫn là đề tài gây tranh cãi. Tranh cãi không phải vì nội dung cuốn sách mà vì người viết bí ẩn Trần Dân Tiên. Một cuốn sách nổi tiếng về một con người vĩ đại nhưng lại không có ai đứng ra nhận là tác giả! Bức sương mờ bao quanh tác phẩm này cùng với thời gian vô tình lại "đồng lõa" cho lũ đê hèn thêu dệt lên những điều ngu xuẩn để bôi nhọ hình ảnh Bác. Tất nhiên với cái đầu óc sâu bọ thì chúng không tài nào hiểu được các vĩ nhân nên chỉ xúm xít vào việc cố chứng minh tác giả Trần Dân Tiên chính là Bác Hồ để từ đó huyễn hoặc nhau bằng cái lý lẽ trẻ con rằng Bác Hồ tự viết sách để khen mình nên là "đạo đức giả"!

Thật nực cười cho một lũ đã ngu si mà còn xấu xa! Thử hỏi trên thế gian này có biết bao nhiêu kẻ có chút xíu tiếng tăm mà cũng ra hồi ký này, tự sự nọ để bán kiếm tiền? Thậm chí, những người đó còn không có khả năng để tự viết mà phải thuê người khác viết thay cho mình. Vậy thì đối với một vĩ nhân đã góp phần thay đổi bản đồ thế giới trong thế kỷ 20, chuyện viết hồi ký không phải là cho cá nhân mình mà còn là mong mỏi của đông đảo nhân loại. Bởi đó là một tư liệu quý giá, một phần lịch sử - điều mà "lũ ngợm có óc không dùng để phân tích mà để tích phân" không thể nào hiểu nổi. Nhưng sự thực có được như mong mỏi của đông đảo nhân loại tiến bộ hay không thì chúng ta phải tìm hiểu kỹ càng, logic chứ không thể hóng hớt nghe chỗ này, chỗ kia loáng thoáng mà tin được.

Trước khi viết bài này, tôi đã đăng trên blog Đôi Mắt 2 cuốn sách nhỏ, được coi là những "hồi ký" duy nhất về quãng đời hoạt động cách mạng trước khi về nước (1941) của Bác Hồ được xuất bản khi Bác còn sống: Vừa đi đường vừa kể chuyệnNhững mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch. Tôi tin chắc rằng đại đa số những kẻ đang lải nhải chuyện "Bác Hồ tự viết sách khen mình" đều chưa từng đọc qua 2 cuốn sách này mà chỉ nhai lại cái lý lẽ rẻ rách của một số "nhà", "chòi" hay "lều" nào đó, vì não chúng chỉ có chức năng như những cái đĩa CD, ghi âm và phát lại, chứ tuyệt đối không dùng để tư duy. Ở chiều ngược lại, những người yêu quý Bác, tin tưởng tuyệt đối vào nhân cách và đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh, thì lại không thèm đếm xỉa đến những lời lẽ bẩn thỉu đó, xem đó như một thứ bệnh dịch cần phải tránh xa chứ cũng không cần tìm hiểu rõ ngọn ngành. Theo thời gian, điều đó vô hình chung làm cho sự việc càng thêm mơ hồ, thuận lợi cho chiến thuật "Tăng Sâm giết người" của lũ người hạ tiện kia.

Vậy Trần Dân Tiên có phải là một bút danh của Hồ Chí Minh?

Trên trang mạng Wikipedia hiện đang khẳng định Trần Dân Tiên là một trong những bút danh của Bác Hồ (dùng một lần duy nhất cho cuốn sách này). Lý do các thành viên trang web này đưa ra là dựa vào một số nguồn như sau:
Nguồn khẳng định
Báo Nghệ An điện tử (của Đảng bộ tỉnh Nghệ An):
...Thời gian Bác ở nước Pháp từ năm 1919 đến năm 1923, cuốn sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch của Trần Dân Tiên (một bút danh của Bác) cho biết: "Thường thường, ông chỉ làm việc nửa ngày; làm buổi sáng để kiếm tiền, còn buổi chiều đi đến thư viện"...

Nhà nghiên cứu Hà Minh Đức trong Tác phẩm văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh:
...Đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào, của bạn bè trên thế giới, Hồ Chủ tịch với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch...;

Cựu Phó Tổng biên tập báo Nhân dân, nhân vật bất đồng chính kiến người Việt là Bùi Tín trả lời phỏng vấn Đài Á châu Tự do,
...Nhân dân, tờ báo của Đảng cộng sản, nói rõ là ông Hồ trong cuộc đời đã dùng đến hơn 30 bí danh khác nhau, trong đó có bí danh Trần Dân Tiên, và khẳng định rõ rằng cuốn "Những mẩu chuyện về đời sống của chủ tịch HCM" là do chính ông Hồ viết ra...

Học giả Mỹ William J. Duiker, trong tác phẩm Ho Chi Minh: A Life:
...The other, Nhung mau chuyen ve doi hoat dong cua Ho Chu tich, by the fictitious historian Tran Dan Tien, was written by Ho in the late 1940s and has been translated into several foreign languages...
Tạm dịch: Còn tác phẩm kia, "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch", của nhà sử học tưởng tượng Trần Dân Tiên, được ông Hồ viết vào cuối thập kỷ 1940 và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng khác.

Học giả Pháp Pierre Brocheux, trong tiểu sử Ho Chi Minh: A Biography:
...

Học giả Mỹ Sophie Quinn-Judge, trong tác phẩm Ho Chi Minh: The Missing Years:
...Although the author's name is given as Tran Dan Tien, it is believed, in fact, to be an autobiography...
Tạm dịch: Mặc dù tên tác giả là Trần Dân Tiên, nhưng người ta tin rằng thực ra nó là tự truyện...

Nguồn được tạm hiểu

Một bài viết trên tạp chí Cộng sản Điện tử (cơ quan lý luận của Đảng Cộng sản Việt Nam) có câu như sau, từ đó người đọc có thể hiểu rằng Trần Dân Tiên cũng là Hồ Chí Minh:
...Còn nhớ những quan điểm rất rộng mở của Trần Dân Tiên-Hồ Chí Minh: "Khổng Tử, Giê-su, Các Mác, Tôn Dật Tiên chẳng phải có cùng một điểm chung đó sao....);

Xem qua những "nguồn" trên, tôi chẳng thấy một chút gì thuyết phục để khẳng định Trần Dân Tiên là một bút danh của Hồ Chủ tịch. Nguồn bài viết của báo Nghệ An và Tạp chí cộng sản đã bị gỡ bỏ, có thể do những người có trách nhiệm phát hiện ra sự thiếu căn cứ của việc gán ghép này. Bài của ông học giả Pháp đã được các thành viên Wikipedia gỡ ra vì "tham số không rõ". Bài của Duiker và Sophie thì không biết có phải tham khảo từ nguồn của ông Hà Minh Đức hay không mà phán luôn như thể đó là sự thật hiển nhiên. Bội Tín thì không thèm chấp vì đến cái việc gần nhất là sự kiện 30/04/1975 mà lão còn xuyên tạc và nhận vơ công lao của mình nữa là... Như vậy chỉ còn nguồn của ông Hà Minh Đức là cần xem xét vì có vẻ như đây là nguồn gốc của tất cả các "nguồn nhánh" kể trên. Trong "Tác phẩm văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh", Nxb Khoa học Xã hội (Hà Nội, 1985), trang 132, ông Hà Minh Đức viết rằng:
"...Đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào, và của bạn bè trên thế giới, Hồ Chủ tịch với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch...".
Ông Hà Minh Đức chú thích rằng thông tin này ông lấy từ cuốn "Những sự kiện lịch sử đảng", NXB Sự thật, năm 1976, tập 1, trang 672. Hầu hết mọi người sẽ cho rằng đây là nguồn tin "chính thống" nên chắc hẳn là chính xác. Nực cười ở chỗ đám người âm mưu giật đổ tượng đài Hồ Chí Minh vớ được mẩu thông tin này thì như thể mèo mù vớ được cá rán, tru tréo rằng: ĐCSVN đã phải "thú nhận" sự thật về Hồ Chí Minh. Cho dù đó là một thông tin chính xác thì cũng chẳng có lý do gì cho cái lũ thần kinh chính trị ấy mừng đến vậy vì sách ra đường đường chính chính, tận từ 1976, chắc chắn chẳng phải do "sợ" cái "sự nghiệp dân chủ" của chúng. Thời điểm đó có lẽ không ít kẻ trong số này còn chưa dám chừa mặt ra đường vì đang xấu hổ bởi hành vi tụt quần áo giữa đường để chạy trốn cho nhanh trước đà tiến công của Việt cộng.
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn
Vậy thông tin của ông Hà Minh Đức dựa vào có chính xác hay không?
Tôi cho rằng KHÔNG vì những lý do sau:
- Cuốn "Những sự kiện lịch sử đảng" chỉ là một trong số rất nhiều sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam có thông tin liên quan đến việc này. Trong rất nhiều cuốn thuộc dạng chuyên sâu hơn về CT Hồ Chí Minh được xuất bản sau này như Hồ Chí Minh toàn tập, Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử,... không có thông tin nào khẳng định Bác Hồ chính là tác giả Trần Dân Tiên. Rất có thể các tác giả của cuốn "Những sự kiện lịch sử đảng" do thiếu thông tin đã ngộ nhận về điều đó.
- Lý do "đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào, và của bạn bè trên thế giới" mà cuốn "Những sự kiện lịch sử đảng" đưa ra chỉ là một giả thiết trong rất nhiều giả thiết khác chứ không phải là một cơ sở chính xác để khẳng định "Hồ Chủ tịch với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch". Cơ sở chính xác phải là: bản thảo, nhân chứng, vật chứng,...

Thật ra không chỉ cuốn sách này có giả thiết như vậy. Mới đây, Sách Hiếm có đăng bài "Về Vấn Đề Dùng Bút Danh “Trần Dân Tiên” Của Cụ Hồ" của tác giả Trần Khuê– Ng. Thị Thanh Xuân, trong đó cho rằng: "Trong khi mọi người chưa biết Hồ Chí Minh là ai thì Cụ buộc phải viết “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” để tự giới thiệu mình""Phải công bằng và xác nhận rằng cụ Hồ đã kể toàn sự thật. Vì đơn giản là tất cả những nhân vật mà Cụ đã tiếp xúc có ít nhiều liên quan đến đời hoạt động của Cụ không một ai phê phán cụ Hồ đã bịa đặt một chi tiết nào; và mấy chục năm qua ngay cả những người đã ra rả chê trách Cụ ký bút danh Trần Dân Tiên cũng không nêu được một chi tiết nào sai sự thật và họ cũng chẳng bao giờ dám bàn về nội dung cuốn sách, chỉ một mực nhẩn mạnh: ký bút danh để tự viết về mình như thế là thiếu khiêm tốn kém đạo đức, lừa dối nhân dân". Cùng chung ý tưởng này là tác giả Ngô Tự Lập với bài viết "Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh, hay là Luận về vĩ nhân": "Tôi là một trong không nhiều người hâm mộ Hồ Chí Minh nhưng lại tin rằng Trần Dân Tiên là Hồ Chí Minh. Hơn thế nữa, chính vì hâm mộ Hồ Chí Minh mà tôi tin như vậy""không thể coi “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” là cuốn sách của một kẻ háo danh. Hồ Chí Minh quá nổi tiếng, sự nghiệp của ông quá sáng chói, ông không cần có thêm một cuốn sách để trở thành nổi tiếng. Và giả sử Hồ Chí Minh cần một cuốn sách như thế, chỉ cần ông đánh tiếng, chắc chắn sẽ có rất nhiều nhà văn tài giỏi và nổi tiếng sẵn sàng viết nó ra, không chỉ vì ngưỡng mộ, mà có thể còn vì vụ lợi".

Tất cả các ý kiến ở trên đây đều có cái lý của nó, nhưng quan trọng nhất là chứng tỏ một điều: chẳng hề có một dấu vết vật chất nào chứng tỏ Trần Dân Tiên là Hồ Chí Minh cả! Tất cả đều là suy diễn.

Sở dĩ tôi giới thiệu với các bạn cả 2 cuốn sách cùng thể loại Vừa đi đường vừa kể chuyện (Sách 1) và Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (Sách 2) là để có cơ sở so sánh giữa một cuốn đã được xác nhận là của Bác Hồ (đầy đủ bản thảo) và 1 cuốn "bơ vơ".
Đọc qua 2 cuốn này thì không ít người sẽ nhận định giống như tác giả Ngô Tự Lập: "Hai cuốn sách “Những mẩu chuyện trong đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” và “Vừa đi đường vừa kể chuyện” giống nhau một cách kỳ lạ, không chỉ về đề tài, ngôn ngữ, phong cách, mà cả về bút pháp và thậm chí là về dung lượng".
Thực tế thì nếu tìm hiểu kỹ chúng ta sẽ thấy nhiều điểm khác nhau giữa 2 tác phẩm này.

Một số điểm khác nhau cơ bản giữa 2 tác phẩm

Về văn phong: Có lẽ do sự giống nhau giữa đề tài, sự kiện và lối hành văn với những câu ngắn khiến cho người đọc rất dễ ngộ nhận là 2 tác phẩm cùng một người viết. Tuy nhiên, cùng là "những mẩu chuyện", trong sách 1 luôn có những đoạn văn liên kết để tạo sự hợp lý của một quá trình kể chuyện trong khi trong sách 2 thực sự là những mẩu chuyện rời rạc. Trong phần 1 của sách 2 còn có sự chuyển tiếp mềm mại, cụ thể giữa các nguồn tin (một vị trí thức ở Sài Gòn, ông Mai ở Hải Phòng, ông Dân ở Nha Trang, ông Bốn, ông Nam) trong khi ở các phần tiếp theo thì mơ hồ rằng "một người quen ông Nguyễn ở Pa–ri đã cho chúng tôi nhiều tài liệu rất quý báu" hay "một người bạn Pháp", rồi "chúng tôi lại mất mối một lần nữa" nhưng câu chuyện vẫn tiếp tục! Trong sách 1, tác giả tự tin mô tả về nhân dạng của nhân vật, về phong cảnh - văn hóa địa phương trong khi sách 2 không làm được điều đó: "Quan thượng thư, đầu sói như quả bưởi, một mắt mang kính trắng, “uy phong lầm lẫm” ngồi chễm chệ bên một cái bàn rất rộng và chất đầy giấy tờ". Trong sách 1 khi nói về những khó khăn đã trải qua, Bác sử dụng những ngôn từ mang tính trào lộng; khi nói về mình Bác rất khiêm tốn chứ tuyệt nhiên sử dụng những từ mang tính suy tôn như sách 2. Đức tính khiêm tốn của Bác đã được ghi nhận bởi tất cả những người đã được tiếp xúc với Bác chứ không phải chỉ là cách hành văn. Mà thực tế thì "khiêm tốn" là đức tính "mặc định" của tất cả các vĩ nhân bởi lẽ không khiêm tốn thì làm sao mà học hỏi được để trở thành vĩ đại! Trong cuốn 1, Bác thường chèn các câu ca dao, tục ngữ vào (đây là phong cách của Bác, có thể bắt gặp trong nhiều tác phẩm khác) trong khi cuốn 2 không có. Bác Hồ là một người yêu thiên nhiên và có khả năng thơ phú nên trong tác phẩm của Bác thường có những đoạn tả cảnh rất hay: "Ở vùng này, lúc hoàng hôn và lúc tảng sáng, phong cảnh rất nên thơ. Gió rừng thổi vi vu làm cho các cành cây đu đưa một cách nhẹ nhàng yểu điệu. Mặt trời chênh chênh rọi xuống, biến ức triệu giọt sương trên lá cây ngọn cỏ thành những hạt ngọc nhấp nháy, lung linh. Những con suối trong vắt chảy róc rách, hoạ vần với giọng ca líu lo của hàng nghìn, hàng vạn chim rừng. Nhiều khi ngửi thấy mùi thơm của hoa và nhựa cây từ xa bay đến, phảng phất và nhẹ nhàng. Trên trời xanh biếc có vài đám mây trắng đủng đỉnh bay, giống hệt những chiếc thuyền buồm khoan thai lướt trên mặt biển. Bên ven rừng, hàng vạn con bướm nho nhỏ vàng vàng bay phấp phới như muốn thi đua với khách đi đường. Như để làm cho phong cảnh thiên nhiên càng thêm màu, thêm vẻ, mấy chú bé cưỡi trên lưng những con trâu béo núc na núc ních, em thì hò hát, em thì giở sách chăm chú ôn lại bài học tối hôm qua. Khó mà nói đó là bài thơ trong bức vẽ, hay là bức vẽ trong bài thơ". Cuốn 2 thì không có được điều đó.

Về dữ liệu: Sách 1 là do Bác viết ra nên chắc chắn các dữ liệu phải đúng với quá trình hoạt động của Bác trong khi sách 2 là thứ cóp nhặt, chắp vá nên bị "tam sao thất bổn" dù tác giả đã cố gắng sắp xếp mọi thứ theo dòng chảy thời gian:

- Tác phẩm "Con rồng tre" được Bác viết năm 1922 nhưng lại được sắp xếp sau cuốn Bản án chế độ thực dân Pháp (in bản đầu tiên năm 1925 trên tờ báo Imprékor của Quốc tế Cộng sản, khi Bác ở Trung Quốc). Cả 2 đều được đưa vào thời kỳ Bác đang "tập tành viết báo" ở Pháp (1917 - 1923).

- Sự kiện Bác tới Thụy Sỹ, Italia, Đức: Cuốn 2 kể rằng "Ông Nguyễn vào cả Hội "Du lịch", một hội đưa người ta đi thăm nước Pháp và những nước lân cận với giá tiền rất rẻ. Nhờ vậy mà ông Nguyễn đi thăm nhiều nơi ở Pháp, ở Ý, ở Thuỵ Sĩ, ở Đức và cả Toà thánh Va–ti–căng" trong thời kỳ đầu hoạt động của Bác ở Pháp (1917 - 1923). Nhưng thực tế giống như Bác đã kể trong cuốn 1: Bác tới Thụy Sỹ và Italia sau khi "được phái đi dự cuộc hội nghị quốc tế “chống chiến tranh đế quốc” ở Bơ-rúc-xen, thủ đô nước Bỉ" (12/1927). Những mô tả về Đức trong cuốn 2 là tương ứng với quá trình Bác tới Liên Xô lần đầu (1923), ngang qua lãnh thổ Đức trong cuốn 1.

- Câu chuyện của Bác tại Italia: Cuốn 2 viết "Thấy ông Nguyễn là một người ngoại quốc, một vệ binh viện bảo tàng đến gần ông Nguyễn, cẩn thận nhìn chung quanh không có ai, rồi chỉ tay vào bó gậy - tượng trưng phát xít, ở đâu cũng có – và làm bộ bẻ gẫy bó gậy rồi lấy chân giậm lên, để tỏ ý căm thù phát xít". Chuyện này hơi bị vô lý. Giả sử như anh chàng hiến binh này có căm ghét chế độ đến cỡ nào cũng chẳng thể bỗng dưng biểu lộ thái độ đó chỉ vì "thấy ông Nguyễn là một người ngoại quốc"! Khu tham quan du lịch thì có biết cơ man nào là "người ngoại quốc", mà "người ngoại quốc" cũng đâu có nghĩa họ là "phe mình"! Câu chuyện thực tế được Bác "đính chính" trong cuốn 1 như sau: Bác chào ông cụ già gác tháp và hỏi bằng tiếng Ý: “Sao cụ, đời sống thế nào?”. Nhìn trước nhìn sau không có ai, ông cụ thở dài và nói: “Ôi khổ lắm ông ạ. Biết bao giờ sẽ chấm dứt chế độ này…!”.

- Sự kiện Bác tới Liên Xô lần đầu: Trong sách 2 kể thì Bác tới Lê–nin-gờ-rát (tức Saint Petersburg) 2 ngày sau khi Lenin qua đời (tức ngày 23/01/1924). Nhưng trong sách 1, Bác kể lại là khi Bác tới Liên Xô để dự Đại hội 5 Quốc tế cộng sản thì "Đại hội Quốc tế Cộng sản hoãn chưa khai, vì Lê–nin còn ốm nặng". Điều này phù hợp với những phát hiện sau này: Bác tới Liên Xô lần đầu từ 6/1923, ở Saint Petersburg và 2 tháng sau đó tới Moscow.

- Tên vị luật sư cãi cho Bác tại "Hội đồng nhà vua" được nêu chính xác trong sách 1 là "luật sư Nô-oen Pơ-rít( Nowell Pritt) ở Luân Đôn" trong khi sách 2 viết là "luật sư Xít-ta-pho Cơ-ríp (Stafford Crips) (là một đảng viên xã hội sau làm Bộ trưởng ngoại giao Anh)".

- Khẩu phần ăn của Bác khi bị giam tại Hương Cảng: trong sách 1 là "Mỗi tuần được ăn MỘT bữa tiệc: một phần cơm trắng cùng vài miếng thịt bò." còn sách 2 là "Mỗi tuần HAI lần, chúng cho ông ăn thịt bò, cơm trắng".

- Số nhà tù Bác phải trải qua khi bị bắt bởi Quốc dân Đảng Trung Quốc là: "Sau khi bị chúng trói giải đi suốt 18 nhà lao, từ trại giam này đến trại giam khác, chúng đưa Bác về giam ở Liễu Châu" trong sách 1 và "Cụ đã trải qua gần ba mươi nhà tù xã và huyện. Cuối cùng Cụ đến Quế Lâm...Từ Quế Lâm người ta giải Cụ đi Liễu Châu, giam vào nhà giam quân sự."

Về cách gọi tên người - địa danh:
- Tên vị luật sư Loseby đã bào chữa cho Bác tại Hương Cảng: Lô-dơ-bi (sách 1) và Lô-dơ-bai (sách 2). Cách gọi tên ông luật sư của Bác là đúng với thực tế.

- Tên trùm phát xít Ý Mussolini: Mút-xô-li-ni (sách 1) và Mút–xô–lội–ni (sách 2).

- Tên địa danh (sách 1 / sách 2): Bá Linh / Béclin ; Mốt–cu / Mạc–tư–khoa ; 

- Nhân vật Lý tại nhà tù Hương Cảng: Bác gọi là "anh Lý" trong khi sách 2 gọi "Già Lý". Có thể thấy Bác gọi tên nhân vật này dựa trên tuổi tác, xưng hô khi ở cùng anh ta còn Trần Dân Tiên gọi theo cách mà được nghe kể lại. Một chi tiết nữa là Bác nói rõ "Anh Lý bị án 7 năm tù (không rõ vì sao)" nhưng Trần Dân Tiên lại kể một câu chuyện rất rõ ràng về nhân vật này: Già Lý làm chúa một dãy núi có gia đình và một đội quân nhỏ chặn khách qua đường và bắt nộp tiền mãi lộ...

- Sách 2 gọi ông Albert Sarraut là Bộ trưởng bộ thuộc địa còn trong sách 1, Bác gọi là "quan thượng thư thuộc địa" (có vẻ châm biếm). Cũng về đoạn đối thoại giữa ông này và Bác, ông "bộ trưởng" nói "nước Pháp sẽ không tha thứ những người nào từ Pa–ri đến Mạc–tư-khoa, từ Mạc–tư–khoa đến Quảng Châu và từ Quảng Châu đến Đông Dương" còn "quan thượng thư" nói "Từ Nga họ liên lạc với Quảng Đông. Vừa từ Quảng Đông họ liên lạc với Việt Nam".

Như vậy, dù chưa "ngâm cứu" kỹ 2 tác phẩm này, tôi có thể thấy được nhiều sự khác biệt giữa chúng đến nỗi thật khó mà tin được 2 cuốn sách này cùng được viết ra bởi một người. Phải chăng Bác Hồ khi biết về quyển sách nói về quãng đời hoạt động của mình nên đã viết một cuốn khác với chủ đề tương tự để "hiệu đính" lại cho cuốn kia?

Một số nguyên nhân khác để Trần Dân Tiên không phải là Hồ Chí Minh

- Khoảng thời gian từ 1945 đến 1948 là thời kỳ cực kỳ cam go đối với vận mệnh của nhà nước non trẻ Việt Nam dân chủ cộng hòa: chiến đấu cùng một lúc với 3 tên giặc: đói, dốt và ngoại xâm trong bối cảnh "đơn thương độc mã", thiếu thốn đủ đường về kinh tế, lương thực, trang thiết bị quân sự, kinh nghiệm chiến đấu,.. mà không hề có sự trợ giúp quốc tế nào. Đó không phải là lúc thích hợp và cũng chẳng thể có thời gian để viết về mình đối với bất kỳ người lãnh đạo nào huống hồ một lãnh tụ đã được cả thế giới ngả mình kính phục.

- Viết về mình không phải là thói quen của những người nổi tiếng ở Việt Nam bấy giờ nhưng cho dù nếu Bác muốn điều đó thì cũng có vô vàn ký giả, nhà văn, nhà báo nổi tiếng sẵn sàng "chầu chực" để được là người chấp bút. Rốt cuộc là chẳng có ai làm được điều đó, cho dù sau năm 1954, tên tuổi Bác đã gắn liền vào tên nước Việt Nam trong con mắt bạn bè quốc tế. Rất nhiều nhà báo, nhà văn quốc tế đã gặp Bác nhưng tất cả thu hoạch chỉ là những cuộc phỏng vấn về tình hình đất nước, chính sách của Việt Nam bấy giờ.

- Chẳng có lý do gì với quỹ thời gian hạn hẹp của mình, Bác phải viết đến 2 cuốn sách có nội dung, chủ đề tương tự nhau mà giữa 2 cuốn lại có những thông tin khác nhau.

- Nếu Bác Hồ viết cuốn "Những mẩu chuyện..." thì chẳng có lý do gì bản thảo (hoặc những gì còn sót lại của nó) lại không được những người có trách nhiệm lưu giữ lại (như cuốn "Vừa đi đường vừa kể chuyện") vì bất cứ thứ gì liên quan đến Bác từ bấy giờ đã là vô giá. Chẳng lẽ Bác tự viết, tự in, tự phát hành (dù chung quanh là đội ngũ cán bộ chiến sỹ bảo vệ ngày đêm)!?

- Mặc dù Nguyễn Hải Thần đã bỏ đất nước để theo quân Tưởng nhưng Bác Hồ cũng rất bao dung đối với ông này chứ không "vạch mặt" như trong cuốn "Những mẩu chuyện ...". PGS. Song Thành trong bài Khoan dung, nhân ái Hồ Chí Minh biểu tượng của vǎn hoá hoà bình Việt Nam đã cho biết: "Chúng ta đều biết sự khoan dung của Hồ Chí Minh đối với Nguyễn Hải Thần khi ông ta từ bỏ nhiệm vụ, chạy theo quân Tưởng, sang Quảng Châu sinh sống, ngày càng lâm vào hoàn cảnh khốn đốn. Sau hoà bình l.ập lại bạn hỏi ta định xử trí với ông ta như thế nào? Với tấm lòng khơan dung, độ lượng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề nghị với Thủ tướng Chu Ân Lai tru cấp cho ông ta mỗi tháng 100 nhân dân tệ cho đến cuối đời. Số tiền đó sẽ lấy từ khoản viện trợ không hoàn lại của Trung Quốc giúp nhân dân ta khôi phục kinh tế sau chiến tranh".

- Mặc dù cuốn sách được cho rằng ra đời từ năm 1948 nhưng có vẻ như người ta chưa tìm thấy một bản tiếng Việt nào in thời điểm đó mà bản in đầu tiên lại là bản tiếng Hoa với tựa đề "Hồ Chí Minh truyện", do Trương Niệm Thức dịch, xuất bản tại Thượng Hải tháng 06/1949. Bản in tiếng Việt (chính thức) đầu tiên dường như là của NXB Văn Nghệ, Hà Nội 1955. Như vậy, nếu Bác Hồ là tác giả của cuốn sách này, với mong muốn "giới thiệu mình với nhân dân" thì thật vô lý khi cuốn sách không được in tại Việt Nam mà lại là một bản tiếng Hoa ở Trung Quốc. Điều đó phù hợp với giả thiết tác giả phải "giấu" Hồ Chủ tịch khi in cuốn sách này vì không muốn làm trái ý Người.

- Nếu Hồ Chủ tịch là tác giả hoặc là người "đứng sau" tác phẩm này thì thật vô lý nếu phải mất đến hơn 2 năm để viết xong cuốn sách mỏng như vậy, trong khi mục đích là để "giới thiệu Hồ Chí Minh với nhân dân" (như giả thiết của nhiều người), nhất là thời điểm cần kíp cho nhu cầu này phải là trước 2/9/1945 (trước khi Bác ra mắt quốc dân đồng bào) đến cuối 1946 (khi Bác ra lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến - 20/12/1946).

Vậy Trần Dân Tiên là ai?

Đọc qua nhiều bài viết về tác giả Trần Dân Tiên và cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch", tôi lấy làm lạ khi thấy ai cũng đóng khung Trần Dân Tiên trong vai trò "một nhà báo" (kể cả bài viết mới đây của "nhà sử học" Dương Trung Quốc). Có lẽ họ cho rằng ông Trần Dân Tiên đến gặp Bác để "liên hệ viết bài" nên chắc hẳn phải là phóng viên. Rồi chuyện ông Trần Dân Tiên được "duyệt gặp" nhanh đến thế nên phải là một "nhà báo nổi tiếng". Cứ suy diễn kiểu đó thì đọc đến đoạn tác giả đi tìm các nhân chứng để viết bài, nhiều người sẽ cho rằng ông này là một "phóng viên điều tra nổi tiếng"!? Và từ những suy diễn kiểu đó, họ lại tự hỏi "nổi tiếng sao chẳng ai biết đó là ai?"...v.v... Trong khi thực tế thì trong cả cuốn sách, chẳng có chỗ nào tác giả nói mình là "nhà báo" cả!

Thật ra đại từ "tôi" chỉ được tác giả sử dụng trong vai trò người kể chuyện ở phần 1 (phần tìm phỏng vấn các nhân vật trong nước). Ở những câu chuyện sau, tác giả lại trở thành "chúng tôi". Ở phần 1 chúng ta thấy rằng câu chuyện được dẫn dắt liền lạc, logic với nhau nhưng các phần sau giống như chỉ được ghép vào một cách khô khan, không thể hiện một chút gì về quá trình đi tìm hiểu của tác giả. Rõ ràng ở đây có một sự chuyển biến từ ý tưởng ban đầu của một cá nhân thành một tác phẩm của một tập thể. Một cuốn sách mỏng như thế mà mất đến hơn hai năm để hoàn thành và được cập nhật thông tin đến cuối năm 1947 thì đương nhiên thời gian đi nhặt nhạnh thông tin chiếm chủ yếu.

"Tôi" là ai?

Ngay trong phần mở đầu của cuốn sách, tác giả đã giới thiệu cho người đọc biết "tôi là ai".
Ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945, lần đầu tiên tôi trông thấy Hồ Chủ tịch. Đó là một ngày lịch sử. Ngày hôm ấy, đứng trước rất đông quần chúng hoan hô nhiệt liệt, Hồ Chủ tịch trang nghiêm đọc bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.

Ngày thứ hai tôi viết thư xin phép được gặp Hồ Chủ tịch. Ngay chiều hôm ấy, tôi rất sung sướng nhận được thư trả lời của Hồ Chủ tịch viết như thế này:
"Ngày mai 7 giờ 30 mời chú đến"
Ký tên: HỒ CHÍ MINH

........

Sáng ngày mồng 4 tháng 9, 7 giờ 25, tôi đến dinh Chủ tịch.

........

Trước hết, Người hỏi thăm sức khỏe của thầy mẹ tôi và sau mới nói: "Tôi có thể giúp chú việc gì nào?". Tôi nói rõ mục đích của tôi. Chủ tịch chú ý nghe. Sau khi tôi nói xong. Người cười và đáp:

"Tiểu sử. Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp đi đã! Còn tiểu sử của tôi… thong thả sẽ nói đến!"

Tôi thấy hầu hết các "nhà nghiên cứu" chỉ chăm chăm tập trung vào những chuyện như: tại sao "nhà báo nổi tiếng không ai biết" này lại dễ dàng được gặp Bác thế? tại sao thư đi nhanh thế? Trong khi đó, tác giả đã ghi rõ ngày, giờ mình được gặp Bác Hồ thì chẳng ai trong số các "nhà nghiên cứu" kia đi tìm hiểu rằng ngày đó, giờ đó có những ai được gặp Bác. Việc gặp gỡ vị lãnh tụ vĩ đại, trong một thời khắc lịch sử chưa từng có như vậy đâu phải là việc khơi khơi như chúng ta: nhắn tin 1 phát, cà phê cà pháo quán nọ quán kia? Sẽ có hàng trăm, hàng ngàn cá nhân, đoàn thể muốn được gặp Người. Và thực tế, Bác đã ra thông báo "về việc tiếp chuyện đại biểu các đoàn thể" như sau:
Từ nǎm nay, tôi sẽ rất vui lòng tiếp chuyện các đại biểu của các đoàn thể, như:

Các báo Việt và Tàu, Hoa kiều,

Vǎn hoá giới, Công chức,

Công giáo, Phật giáo,

Công hội, Nông hội,

Thương giới, Phụ nữ,

Thanh niên, Nhi đồng,

vân vân. Xin chú ý:

1. Gửi thơ nói trước, để tôi sắp thì giờ, rồi trả lời cho bà con, như vậy thì khỏi phải chờ đợi mất công.

2. Mỗi đoàn đại biểu, xin chớ quá 10 vị.

3. Mỗi lần tiếp chuyện, xin chớ quá 1 tiếng đồng hồ.

Hà Nội, ngày 3 tháng 9 nǎm 1945
Hồ Chí Minh kính
Như vậy là phải có tài liệu ghi lại việc Bác "sắp thì giờ" để đón tiếp khách và có danh sách những người vào gặp Bác. Đó là điều bình thường ở tất cả những nơi quan trọng huống chi là Phủ Chủ tịch. Vậy những ai được tiếp chuyện Bác trong ngày 4/9/1945?
Có 2 người được nhắc đến nhiều nhất trong các tài liệu mà tôi tìm thấy là: Hoàng thân Xu-pha-nu-vông (chủ tịch đầu tiên nước CHDCND Lào) và Giáo sư Đặng Thai Mai (bộ trưởng bộ giáo dục thứ 2 của VNDCCH). Cả 2 ông đều lần đầu gặp Bác Hồ trong ngày 4/9/1945.
Chuyện về mối quan hệ giữa Bác Hồ và hoàng thân Xu-pha-nu-vông trong thời gian này được phu nhân Viêng Khăm Kỳ Nam (bà là người Việt) kể lại trong hồi ký như sau:
"Nhà tôi đi rồi, tôi rất đỗi lo lắng, không biết Hoàng thân ra Hà Nội rồi sẽ ăn ở vào đâu.

Trong thâm tâm lúc đó, tôi không muốn chồng tôi ngồi chung xe với ông vua vừa bị phế truất.

Mấy hôm sau, tôi ra đến Hà Nội tìm mấy nơi đoán là chồng tôi sẽ lưu lại, nhưng không thấy. Ông Bảo Đại thì được Cụ Hồ dành cho một biệt thự ở số 51 đường Gambetta (nay là trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Trung ương - 51 Trần Hưng Đạo). Còn ông Hoàng Xu-pha-nu-vông thì ở đâu? May sao những người đón tiếp đã đưa tôi tới Bắc Bộ phủ, nơi đây là dinh thống sứ Bắc Kỳ cũ của Pháp. Lọt thỏm vào tòa dinh thự rộng thênh thang với tâm trạng hoang mang, tôi tự ngắm lại mình xem xống áo đã tươm tất chưa để ra mắt Cụ Chủ tịch và gặp lại chồng. Vào phòng khách không có ai, phòng làm việc vắng vẻ. Người hướng dẫn đưa tôi xuống thẳng nhà bếp thì thấy Cụ Hồ với ông Hoàng thân đang ngồi ăn cơm trong bếp. Về làm dâu Hoàng gia ngót bảy năm, vợ chồng tôi chưa bao giờ được phép dùng cơm ngay trong bếp. Thấy tôi, cả hai người cùng buông đũa, mời tôi ngồi xuống ghế và bảo:

- Cô ăn cơm luôn.

Tôi nhìn liễn cơm gạo lức chưa chà kỹ nên màu cơm hồng hồng, thức ăn thì muối mè, dưa chua, tương. Cụ Hồ hỏi thăm sức khỏe những ngày đi đường của tôi, hỏi thăm gia đình tôi và nhìn tôi với đôi mắt trìu mến. Người nói:

- Cô ăn đi - rồi gọi người giúp việc bảo - Chú vào lấy hộ tôi lọ ruốc bông ra mời bà Hoàng. Vừa cho ruốc bông ra đĩa, vừa gắp bỏ vào bát của tôi và bát ông Hoàng, Cụ nói:

- Món này là của đồng bào Hà Nội vừa gửi vào cho tôi.

Cơm nước xong, ông Hoàng đưa tôi về chỗ nghỉ. Tôi thấy trong căn phòng ngủ rộng mênh mông có cái giường rộng hơn 4m2. Đây là loại giường nệm của Pháp nhưng vẫn phẳng phiu, trắng tinh như chưa hề có ai đặt lưng. Giữa sàn nhà là một chiếc chiếu rộng và một cái gối mây. Cái gối dài chừng hơn một mét, đan bằng những sợi dây căng như dây đàn. Tôi hỏi nhà tôi mấy hôm nay nằm ngủ ở phòng nào. Ông Hoàng chỉ vào chiếc chiếu giữa nền nhà và nói:

- Ngủ ở đây. Anh và Cụ Chủ tịch gối chung cái gối mây này”
Tất nhiên, dù thân thiết với Bác đến vậy, vị "học trò" ngoại quốc của Bác không thể là tác giả của cuốn sách "Những mẩu chuyện..." được.

"Ứng viên thứ 2", giáo sư Đặng Thai Mai trong "Kỷ niệm về những lần gặp Bác Hồ", in trong cuốn hồi ký Bác Hồ sống mãi với chúng ta, NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005, trang 25-26, kể rằng:
Mấy hôm sau tôi được vào gặp Bác. Hôm đó là ngày 4-9-1945. Tôi đến gặp Bác ở phòng khách của Bắc Bộ phủ. Trong phòng có bàn làm việc và một bộ xa-lông. Tôi đi vào, kính cẩn và rón rén. Bác nhanh nhẹn bước ra, tươi cười bảo tôi lại ngồi ở bộ xa-lông. Bác nói:
- Bác bận lắm, chỉ gặp chú được một lát thôi.
Khi uống nước, Bác hỏi thăm chuyện gia đình, chuyện ông nội tôi bị đi tù, đến những năm cuối đời mới được tha; chuyện ông tôi ở Côn Lôn về được bao lâu? Bà nội tôi mất năm nào?...
Sau đó, Bác kể chuyện chú tôi là ông Đặng Thúc Hứa, lúc bấy giờ gọi là ông Hai Cày (ở bên Xiêm). Bác nói với tôi:
- Chú yếu lắm, phải lo mà chữa bệnh. Khỏe rồi ra giúp nước.
Tôi chào Bác ra về. Chiều hôm đó có rất nhiều nhà văn đến gặp tôi và hỏi:
- Anh gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, cảm tưởng đầu tiên của anh như thế nào?
Tôi trả lời:
- Khó mà nói được cảm tưởng của mình, nếu như chỉ dùng một chữ để tóm tắt cảm giác của tôi thì phải dùng một chữ Pháp "Humain", có nghĩa theo quan niệm của tôi "Một con người rất thấu con người, thương người. Mục đích làm việc là làm thế nào cho con người được sung sướng hơn".
Như vậy, chúng ta thấy bối cảnh của cuộc gặp gỡ này giống hệt mô tả trong cuốn sách "những mẩu chuyện...": Bác Hồ gọi Đặng Thai Mai là "chú"; cuộc gặp gỡ diễn ra vào buổi sáng ngày 4/9/1945; Bác Hồ hỏi thăm về gia đình Đặng Thai Mai; cuộc gặp diễn ra trong thời gian ngắn;
Tất nhiên để gặp gỡ Bác Hồ một cách gấp rút trong thời điểm quan trọng như thế thì phải có mối liên hệ mật thiết nào đó giữa tác giả và Bác hoặc những người thân cận của Bác chứ đâu thể khơi khơi là anh ký giả (dù nổi tiếng) xin vào phỏng vấn Bác như "các nhà nghiên cứu" suy luận được. Đặng Thai Mai có tất cả những điều kiện đó:
- Ông là bạn thân thiết của nhiều học giả, nhân sỹ nổi tiếng bấy giờ, trong đó có Võ Nguyên Giáp. Ông đã cùng với các bạn là Phan Thanh, Hoàng Minh Giám, Võ Nguyên Giáp... lập ra Trường tư thục Thăng Long (1935) và Hội truyền bá chữ Quốc ngữ (1936). Đại tướng Võ Nguyên Giáp sau này còn là con rể của GS Đặng Thai Mai. Ông cũng là bạn thân, đồng hương với Hồ Tùng Mậu, người giới thiệu ông vào Đảng Cộng sản sau này.
- Ông là người con của một gia đình nhiều đời chống Pháp, lại là đồng hương với Hồ Chủ Tịch. Theo lẽ thường, giữa những người có cùng chí hướng mà lại cùng quê, chắc chắn có những mối quan hệ chặt chẽ giữa 2 gia đình. Bản thân chú của GS Đặng Thai Mai là ông Đặng Thúc Hứa cũng cùng hoạt động với Bác Hồ khi Bác ở Thái Lan.
- Dù trước đó chưa gặp trực tiếp Bác Hồ nhưng GS Đặng Thai Mai đã được sắp xếp là một trong những thành viên của chính phủ lâm thời: Ngày 7/9/1945, Bộ trưởng bộ nội vụ Võ Nguyên Giáp ký sắc lệnh số 15, sắc lệnh số 16 quy định việc thành lập Thanh tra học vụ trong đó ông Đặng Thai Mai được cử làm Tổng thanh tra học vụ bậc trung học. Trong sách, câu trả lời của Bác Hồ với đề nghị của tác giả là "Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp đi đã!" có thể hiểu tác giả là một phần của "chúng ta", tham gia quá trình "xây dựng lại" đó.

Ngoài ra, Đặng Thai Mai cũng là người có mặt ở quảng trường Ba Đình trong ngày 2/9/1945 lịch sử. Trong bài "Hà Nội ngày quốc khánh đầu tiên", thiếu tướng - nhà văn Hồ Phương cho biết:
Bên dưới lễ đài, trong khối trí thức có nhiều tiếng xì xầm đầy xúc động. Ông Bùi Kỷ lúc đó 48 tuổi, một Giáo sư lớn, Nhà nghiên cứu văn học hàng đầu toàn quốc ghé tai ông Đặng Thai Mai, một nhà trí thức, Giáo sư, Nhà lý luận phê bình văn học nổi tiếng, nói: "Thật tuyệt, Cụ đã dụng ý mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước mình bằng trích hai câu bất hủ của tuyên ngôn Mỹ và Pháp, cho thấy Cụ Hồ luôn đặt sự nghiệp Cách mạng Việt Nam ta gắn liền với thời đại…". Ông Đặng Thai Mai đồng ý và nói thêm: "Với trích ấy, Cụ Hồ còn muốn nói rõ: Cuộc cách mạng của chúng ta cũng là bước tiếp những gì là vĩ đại và nhân đạo mà thế giới đã làm, đồng thời Cụ cũng tỏ rõ cách mạng của chúng ta cũng là một cột mốc cho sự phát triển lịch sử giải phóng con người…".
Chưa hết, vẫn trong bài "Kỷ niệm về những lần gặp Bác Hồ", GS Đặng Thai Mai kể rằng:
Khoảng tháng 4 hay tháng 5-1946, Đảng ta mua một tòa nhà của một bác sĩ người Pháp, tên là Ma-xi-a. Ngôi biệt thự này lúc bấy giờ gọi là Liên Trang. Gia đình tôi được dọn về đây ở. Thường thường vào các buổi chiều thứ 7, Bác hay về đây nghỉ. Đây cũng là nơi thỉnh thoảng Bác họp cùng với các đồng chí Trung ương Đảng và tiếp khách. Có hôm Bác gọi tôi cùng đi xe từ Bắc Bộ phủ về Liên Trang. Trên đường đi, tôi hỏi Bác về một vài câu chuyện trong thời gian Bác chưa sang Pháp, Bác chỉ cười và nói:
- Chú định điều tra lý lịch của mình phải không?
Rõ ràng, GS Đặng Thai Mai đã đặt vấn đề về "hồi ký" của Bác Hồ trước đó!
Xâu chuỗi các sự kiện trên lại, chúng ta thấy rằng "nghi can số 1" cho nhân vật "tôi" phần đầu cuốn sách chính là giáo sư Đặng Thai Mai.

Khi tìm tài liệu để viết bài này, tôi bắt gặp một bài viết của thành viên Vaputin, diễn đàn Trái tim Việt Nam online, có cùng cách suy luận như tôi. Trong topic "Giai thoại về Trần Dân Tiên" của Vaputin có khá nhiều tài liệu liên quan đến đề tài này cũng như mối quan hệ giữa GS Đặng Thai Mai và đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đặc biệt, Vaputin cho biết tại Bảo tàng cách mạng Việt Nam Hà Nội, đang lưu trữ sáu cuốn sổ tay khổ giấy học trò, ngoài bìa ghi Sổ tiếp khách, ghi chép lịch tiếp khách hàng ngày của Hồ Chủ tịch từ ngày 4/9/1945 đến tháng 3/1946, trong đó cuốn số 1 có đề cập đến việc GS Đặng Thai Mai tới gặp Bác rất sớm ngày 4/9. Bạn nào có điều kiện thì nên tới bảo tàng để tham khảo hiện vật này. Nếu được thì rất mong các bạn sẽ chụp lại ảnh và gửi cho tôi xin 1 tấm.

"Chúng tôi" là ai?

Cuối cuốn sách "Những mẩu chuyện..." tác giả đã viết rằng:
Địa bàn hoạt động của Hồ Chủ tịch bao la, trong nước có, ngoài nước có. Thường lại phải hoạt động bí mật, khi ẩn, khi hiện rất khó theo dõi, mà Hồ Chủ tịch thì ít muốn nói về mình. Chúng tôi phải công phu bắt mối người này sang người khác. Chúng tôi phải dựa vào một số các đồng chí thường được gần gũi Hồ Chủ tịch. Các đồng chí này thỉnh thoảng, tình cờ trong những giờ nghỉ ngơi sau công tác hay trong những lúc đi đường được nghe Hồ Chủ tịch kể cho ít mẩu chuyện trong đời hoạt động của Người. Trên cơ sở đó, chúng tôi mạnh dạn viết ra tập sách nhỏ này thuật lại vài chuyện về Hồ Chủ tịch cho đến ngày Toàn quốc kháng chiến. Chuyện của Hồ Chủ tịch trong và sau thời kỳ kháng chiến mong nhiều anh chị em chúng ta sẽ tiếp tục viết thêm.
Điều này là hoàn toàn phù hợp với tiến độ hoàn thành của quyển sách. Trong bối cảnh chiến tranh, phương tiện vận chuyển thô sơ bấy giờ, các nguồn tin của tác giả chỉ có thể tới từ:
- Những người thường túc trực cạnh Bác, cụ thể là đội ngũ thư ký, bảo vệ, công vụ.
- Các đồng chí hoạt động lâu năm cùng với Bác. Nhưng đội ngũ này chủ yếu biết về thời gian Bác ở Trung Quốc và khi về nước (1941) chứ không biết nhiều về thời Bác bên châu Âu.
- Các trí thức Việt Kiều ở Pháp đã theo Bác về Việt Nam kháng chiến (GS Trần Đại Nghĩa, GS Trần Hữu Tước, Kỹ sư nhà giáo Võ Quý Huân, anh em kỹ sư Võ Đình Quỳnh - Võ Đình Bông,...) mang theo những câu chuyện về Bác từ cộng đồng Việt kiều yêu nước tại Pháp.
- Những nhà hoạt động nước ngoài (nguồn này có lẽ ít vì tình hình lịch sử bấy giờ)
- Nguồn từ mật thám Pháp

Trong cuốn Nguyễn Ái Quốc tại Paris (1917-1923) của tác giả Thu Trang, bà Lê Thị Kinh (tức Phan Thị Minh, cháu ngoại cụ Phan Châu Trinh, cựu đại sứ Việt Nam tại Italia) cho biết:
Chiều ngày 2 tháng 3 năm 1993, tôi đã được gặp ông Vũ Kỳ là thư ký riêng của Bác từ Cách mạng tháng Tám đến ngày Bác qua đời và đã cùng một số người quanh Bác là đồng tác giả cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” với bút danh Trần Dân Tiên”
Thông tin này phù hợp với phần cuối của cuốn sách và phân tích ở trên của tôi.

Như vậy, có thể hình dung toàn bộ sự việc thế này: ông Đặng Thai Mai sau khi được nghe nói nhiều về Hồ Chủ Tịch, được chứng kiến Bác đọc tuyên ngôn độc lập nên đã nảy sinh ý định tìm hiểu về quá trình hoạt động cách mạng của Người trước CMT8 (ý định này có thể của cá nhân ông, cũng có thể của các nhân sỹ - trí thức bạn bè ông). Tận dụng mối quan hệ của mình, ông tới diện kiến Bác ngay trong sáng 04/09/1945. Trong câu chuyện, ông có đề cập về vấn đề "hồi ký" đối với Bác nhưng không được đáp ứng. Không từ bỏ ý định, ông và một số bạn bè đã chủ động tìm hiểu từ các nhân chứng (phần 1) nhưng nguồn này nhanh chóng bị cạn kiệt. Vì là một thành viên chính phủ, lại có mối quan hệ mật thiết với nhiều đồng chí, học trò thân cận của Bác nên ông đã thổ lộ ý định của mình đối với các vị này và được hưởng ứng nhiệt tình (đây là lẽ đương nhiên vì tìm hiểu về những điều chung quanh Bác, thần tượng của nhân dân và các dân tộc bị áp bức bấy giờ, là nhu cầu bức thiết của mỗi người dân đất Việt. Ngay trong thời đại bây giờ, việc các fan "lụy" thần tượng thể thao, nghệ thuật còn kinh khủng đến vậy huống chi là một dân tộc đang dưới đáy của vực sâu tăm tối, được Người "kéo" lên). Vì Bác không đồng ý viết về mình nên các đồng tác giả phải cóp nhặt thông tin từ mọi nguồn có thể để tổng hợp thành cuốn sách này. Nhưng khi viết xong, các tác giả lại sợ Bác phật lòng nên không dám đem in trong vùng kiểm soát của chính phủ kháng chiến, dẫn đến việc bản in đầu tiên lại là bản tiếng Hoa, phát hành tại Thượng Hải.

Tại sao bí mật không được "bật mí"?

Tất nhiên lý do chính xác thì chỉ những người trong cuộc mới trả lời cụ thể được. Đứng trên góc độ suy luận thì tôi cho rằng một số nguyên nhân sau đây có thể hợp lý:
- Vì đây là một việc làm trái với mong muốn của Hồ Chủ tịch, Người mà các tác giả rất mực tôn kính, nên các vị này không hề "thoải mái" nếu phải nói ra "lỗi lầm" của mình. Cũng có thể giữa nhóm tác giả có lời thề nguyện với nhau sẽ giữ kín bí mật này.
- Nhiều người cùng góp tay tạo nên tác phẩm này nhưng người chấp bút là GS Đặng Thai Mai. Vì giáo sư không nhận mình làm tác giả nên các vị khác cũng chẳng có lý do gì để làm điều đó.
- Khi Bác Hồ biết đến cuốn sách này, Người đã biết ngay ai là tác giả của nó. Để "đáp lời" và cũng để "hiệu đính" lại một số thông tin trong cuốn này, Bác đã viết "Vừa đi đường vừa kể chuyện". Các tác giả nhận được "thông điệp" đó, tất nhiên đã thỏa sở nguyện rồi nên cũng chẳng để ý đến cuốn sách của mình nữa.
- Thời điểm từ khi cuốn sách ra đời đến trước thời đại Công nghệ thông tin, đất nước ta có vô vàn khó khăn cần giải quyết, Cuốn sách về cơ bản là phản ánh đúng các sự kiện lịch sử, không vướng phải tranh chấp pháp lý về quyền tác giả, không có những tranh cãi đáng kể chung quanh nội dung cuốn sách,... nên nhu cầu làm rõ tác giả là ai cùng không được đặt nặng. Đến nay hầu hết những người liên quan đến cuốn sách này như GS Đặng Thai Mai, ông Vũ Kỳ đều đã khuất núi. Đại tướng Võ Nguyên Giáp và phu nhân Đặng Bích Hà có thể là "người trong cuộc" nhưng cũng chẳng có lý do gì quan trọng để nói về vấn đề này.

☼☼☼

Tôi viết bài này nhân dịp kỷ niệm 123 năm ngày sinh nhật Bác. Thời gian không nhiều, điều kiện về tài liệu không dư dả nên cũng không thể tìm hiểu kỹ hơn được nữa. Nhưng với những gì trình bày ở trên, rất hy vọng rằng bài viết này sẽ chấm dứt chủ đề gây tranh cãi hàng chục năm nay, chí ít là khẳng định được "Trần Dân Tiên không phải là một bút danh của Bác Hồ". Các bạn đọc nếu có điều kiện tìm hiểu thêm chắc chắn sẽ phát hiện thêm nhiều điều củng cố cho giả thiết của tôi. Rất mong khi đó, các bạn sẽ cập nhật thông tin cho tôi.
Trong quá trình tham khảo tài liệu, tôi cũng phát hiện ra trang Wikipedia có một số thông tin không hợp lý lắm. Một trong số đó là "Thời kỳ ở Liên Xô lần thứ nhất" của Bác. Thông tin trên trang web này dựa theo trang web The NewYork times mà cho rằng Bác tới Liên Xô lần đầu năm 1922 để dự đại hội IV, Quốc tế Cộng sản. Thực tế thì trong sách "Vừa đi đường vừa kể chuyện" Bác kể tới Liên Xô để dự đại hội V. Điều này cũng được chứng thực bởi nhà Việt Nam học Ev-ghê-nhi Kô-bê-lev: Tôi đã viết rất kỹ sự kiện này trong cuốn sách của tôi về Hồ Chí Minh: đó là ngày 30/6/1923 Người đã đến Pêt’rôgrad rồi từ đó, 2 tháng sau thì Người đến Mat-xcơ-va.
Vậy mong bạn nào là thành viên của trang Wikipedia thì kiến nghị sửa đổi lại điều này cũng như việc đặt Trần Dân Tiên trong danh mục những bút danh của Hồ Chủ tịch.

Bài liên quan

Hồ Chí Minh 2546636919102680020

Đăng nhận xét Nhận xét với Google +

  1. Phục năng lực tìm tài liệu của tác giả đấy.Nếu là tớ thì bỏ cuộc lâu rồi.Tớ cũng là fan của Ké Hồ đây.Càng tìm hiểu nhiều hơn càng phục Già Hồ nhé.

    Trả lờiXóa
  2. cám ơn Thanh Tùng, bạn đã giúp tôi giải toả được những băn khoăn lâu nay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hy vọng bạn sẽ giúp nhiều bạn khác "giải tỏa băn khoăn" này! :)

      Xóa
  3. Chỉ riêng việc một thân một mình bôn ba hải ngoại suốt mấy chục năm mà vẫn tồn tại là cũng đáng nể rồi.Lại còn tự mình gầy dựng cả một đường hướng ,phong trào để cứu nước từ hai bàn tay không.Vẫn còn thắc mắc là không biết Bác học đâu ra từng ấy tố chất của một lảnh tụ vỉ đại.Tôi đã xem qua đời hoạt động của nhiều vị lảnh tụ cở lớn trên thế giới,từ Fidel Castro cho đến Nelson Mandela, Lénine nửa.Không ai có thể thành công trong điều kiện của Bác Hồ được.Cho nên ,nói Bác Hồ Vỉ đại là không ngoa tí nào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng nghĩ như Bác, chỉ trừ đám "đầu tích phân" thôi! :D

      Xóa
  4. bài viết nầy chắc chắn có nhiều comment , anh nên giữ lại để làm tư liệu, biết đâu nó sẽ là tài sản tinh thần quý giá không những cho tác gỉa mà còn cho bạn đọc nữa đấy, kính phục anh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bác. Internet có cái hay là một khi bài viết đã được sự quan tâm của mọi người thì nó gần như là "bất diệt", trừ phi sập mạng :D

      Xóa
  5. Nói chung là có nhiều nhân chứng và nhiều tài liệu (có những tài liệu chính thong của Đảng) nói Trần Dân Tiên là Hồ Chí Minh, không có tài liệu nào phản đối và chưa xác định được Trần Dân Tiên là ai. Nên suy đoán Bác là Trần Dân Tiên sẽ thuyết phục hơn.
    Bác ta nổ như Đông La thì cứ thừa nhận thôi chứ sợ gì?
    Dư lợn viên Thanh Tùng cứ gân cổ lên cãi thì càng làm dư luận chú ý tìm hiểu, càng làm họ nghĩ Bác ta ba xạo thì bỏ mẹ.
    Coi chừng phản tuyên truyền là bị sếp cắt cơm đó nghe.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thằng này thiểu năng à? b-(

      Xóa
    2. Hê hê. Dư lợn viên Thanh Tùng phải bị kiểm điểm về tư tưởng. Đến tài liệu chính thống về Đảng cũng nói HCM = TDT mà còn trân tráo cãi bừa thì khác nào là phản Đảng. Tác phẩm của Bác mà còn tước bỏ quyền sở hữu của Bác thì khác nào bọn hỗn láo, quân phản phúc.

      Xóa
    3. Anh Thanh Tùng có nói tài liệu cần có: bản thảo, nhân chứng, vật chứng,... mới đủ để chứng minh chứ dựa vào bài báo, lời nói miệng của 1 vài người là chưa đủ

      Xóa
    4. Em HaiHiep96 ơi,
      Em có tinh thần lắm. Nhưng ở đây nghĩa vụ chứng minh thuộc về DLV. Và DLV vẫn chưa chứng minh được HCM khác TDT dù đưa ra rất nhiều lý lẻ vô dụng trong đó bao gồm cả những lời thóa mạ người khác.
      Người bảo vệ hình ảnh của Bác mà như thế thì càng làm xấu đi hình ảnh của Bác thôi.

      Xóa
    5. @HaiHiep96: Mình để cho đám ngợm này nó được mở mõm ra thở ở đây cũng chỉ vì đức hiếu sinh. Lũ chúng nó như loài dơi, sợ hãi ánh sáng của sự thật, của lẽ phải. Cho chúng nó đọc mà ko cho chúng nó xả bớt cái hơi thối trong người chúng ra thì vỡ bụng mà chết mất. (p)

      Xóa
  6. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em ơi, em đừng làm bẩn kho kiến thức của nhân loại bằng sản phẩm của một bệnh nhân vĩ cuồng.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  7. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uhm... bạn có thể đem ra thảo luận để mọi người cùng thống nhất chứ ko nhất thiết phải vào xóa đi. Cộng đồng Wikipedia hầu hết là người Việt ở nước ngoài nên có những lấn cấn trong vấn đề chính trị của VN. Lý do họ đưa ra là "tác giả bài đó là ai, uy tín như thế nào" thể hiện sự thiếu chuyên nghiệp. Ko lẽ cứ người có tiếng tăm thì nói đúng còn người ko ai biết thì nói sai à? Thảo luận thì dựa vào bằng chứng, logic chứ ko phải dựa vào "tên tuổi". Mà trong bài cũng đưa nguồn tài liệu, toàn chính thống và "tên tuổi" đó thôi. Tên tuổi to đùng như các vị GSTS "nhân sỹ yêu nước" mà còn nói những điều sai trái ầm ầm cho con nít nó chửi vào mặt đó. [-(

      Xóa
    2. @Haihiep96: mời bạn thưởng lãm cái có thể gọi là "nguồn tin chính thống": :-s
      http://s2.haivl.com/data/photos2/20130520/6c8bf54c81ed49b6b1a6e914d04bd49b/medium-300b0bf01912406981cee14da9c008ab-650.jpg

      Xóa
    3. Hê hê. Dư lợn viên có rảnh, thiếu cơm thì nói anh giao việc cho mà làm. Đừng là việc dở hơi theo kiểu bới móc số năm này nữa. Cũng đừng huyễn hoặc cho mình là đỉnh cao trí tuệ như Đông La vì thành tích bới móc tào lao này nhe.

      Xóa
    4. Đến giờ uống thuốc rồi đó ku. Lang thang hoài.

      Xóa
    5. Bác viết ra bài này mà có người vào không đồng ý kiến với bác, đáng lẽ bác nên lí luận để tranh cãi, như thế mới là tự do ngôn luận, đằng này bác chửi bây không ra gì thì càng làm cho sự thuyết phục của bác và bài viết của bác đi xuống thôi.
      Hơn nữa bài viết của bác tựa đề là "đã tìm thấy Trần Dân Tiên" nhưng kết luận Trần Dân Tiên chỉ là một ai đó. Theo tôi, ai đó ở đây thì cũng có thể là chính Bác (viết hoa) lắm chứ.! :))

      Xóa
    6. @Bùi Cao Sơn: bạn có thể cho biết còm của Thanh Hùng có chút gì "ý kiến tranh luận" không? :-?
      Không biết bạn đã đọc hết bài viết chưa, nhưng ngay cái tiêu đề mà bạn đã không hiểu rồi.
      Đã tìm thấy Trần Dân Tiên ?
      Có dấu ? tức là nghi vấn! [-(

      Xóa
  8. Thanh Hùng ạ , tôi có thấy tác giả thoá mạ ai đâu,chỉ có ông đang thoá mạ tác giả thôi.Lẻ thường ,ngậm máu phun người ,dơ miệng mình.Nếu ông không đồng ý bài viết ,ông có quyền viết phản bác lại,một cách có học,đương nhiên,cùng với những lý luận thuyết phục.Còn nói bâng quơ thế nghỉa là trình độ ông dưới cơ tác giả . Mà vậy thì sao tin ông được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác Che Chuoi đừng nói đến chữ "trình độ" của đám ngợm này kẻo tụi nó lại cắn vào lưỡi mất. Óc của chúng nó chỉ dùng để làm đầy hộp sọ cho khỏi nặng đít nhẹ đầu mà thôi =))

      Xóa
  9. Trả lời
    1. Mình chẳng phải là "nhân sỹ trí thức yêu nước" nên không dám nói năng hàm hồ, bâng quơ :D

      Xóa
  10. Sao mình còm ko đc nhỉ? Hoan nghênh Thanh Tùng, bài viết khá sâu.

    Trả lờiXóa
  11. À, đc rồi...Mình vẫn thường xuyên đọc Trang này, hôm nay mới đăng ký. Chịu khó viết bạn nhé!

    Trả lờiXóa
  12. Bái phục, bái phục sự công phu, kiên nhẫn của Thanh Tùng. Đề nghị Tùng chuyển bài viết này đến những nhân vật còn sống có liên quan và những người có trách nhiệm để cùng làm rõ, sớm có kết luận chính thức.

    Trả lờiXóa
  13. Tôi thấy bài n/cứu Thanh Tùng rất có cơ sở và thuyết phục!
    Mong các bạn và tác giả tiếp tục tìm nhân/vật chứng cho luận điểm đó.
    Bình Dân

    Trả lờiXóa
  14. Tuyệt lắm Tùng! mình cho rằng đây là một phát hiện tuyệt vời, có cơ sở lý luận rất thuyết phục. Là fan của cụ Ké mình biết sẽ phải làm gì sau việc làm của bạn, mình hy vọng bài viết này sẽ được đánh giá thật sự nghiêm túc, những người có chuyên môn, có trách nhiệm sẽ phải thấy được trách nhiệm của họ để góp sức làm sáng tỏ thêm những gì mà bài viết của bạn còn chưa hoàn chỉnh.
    Bài viết này khiến mình rất cảm phục bạn.
    Chúc bạn sức khoẻ, hạnh phúc và tiếp tục có những bài viết, nghiên cứu tương tự, giúp đọc giả có cơ hội nhìn nhận vấn đền được thấu đáo hơn.

    Trả lờiXóa
  15. Cám ơn Thanh Tung! Mặc dù còn phải mất nhiều công sức hơn nữa trong việc xóa bỏ dấu hỏi ở tiêu đề bài viết nhưng tôi cảm nhận nó đã thể hiện đầy dủ cái Tâm của tác giả dối với người đã có công lèo lái con thuyền dân tộc qua thác ghềnh "thực dân, đế quốc". Hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh là một việc làm ngu si, vô trí của những kẽ muốn đưa Việt nam trở lại vòng nô lệ thực dân. Người dân Việt (tất nhiên trừ loại người mà bác Tùng gọi là "lũ ngợm có óc không dùng để phân tích mà để tích phân") chỉ cần biết và cũng chỉ quan tâm đến một SỰ THẬT:HỒ CHÍ MINH là một anh hùng dân tộc. Không có Bác thì Việt Nam không thể thoát ra khỏi nền đô hộ của thực dân Pháp, và các đồng chí của Người đã không thể thực hiện được ý nguyện của Người là thắng giặc Mỹ , mang lại độc lập, thống nhất và hòa bình cho Việt Nam.
    Người dân Việt "thiệt" chúng ta chỉ coi ông Hồ đơn giản là “Bác Hồ”, và chừng đó cũng đủ.
    Một lần nữa, cảm ơn cái TÂM của bác Tùng!

    Trả lờiXóa
  16. Tùng giỏi lắm, rất khâm phục bạn, cả tài lẫn tâm.

    Trả lờiXóa
  17. Hãi quá, một phát hiện chấn động: Trần Dân Tiên không phải Hồ Chí Minh. Vậy thì phải đốt bỏ cuốn "Những sự kiện lịch sử đảng", NXB Sự thật-1976 vì cuốn này đưa thông tin sai! :d

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu bạn có cuốn đó thì cứ đốt đi. Quyền của bạn.
      Còn về cuốn sách đó nói chung thì:
      - Thứ nhất, nhận định về TDT trong cuốn sách đó chỉ là 1 thiếu sót và cũng chẳng ảnh hưởng gì đến "những sự kiện lịch sử đảng".
      - Thứ hai, có sai sót thì đính chính chứ ko thể vì 1 sai sót nhỏ mà bỏ cả 1 tác phẩm. Chẳng hạn các bậc cha mẹ lỡ sinh ra những kẻ chỉ thích phá chứ ko thích xây (giống cái còm của bạn) thì ko lẽ đem vứt cả đứa con đó vào sọt rác à? [-(

      Xóa
    2. Cần chi đốt cả quyển "Những sự kiện lịch sử đảng", chỉ cần đốt chữ cuối là cả nước này được sống trong sự thật và tự do. :d

      Xóa
  18. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  19. @ Trần Nhung:
    Nói thì dễ rồi,làm thì khó đấy ông ạ.Tôi nói về chuyện đốt cái chử cuối ấy.Không chỉ ông ,mà nhiều người khảc cũng đã và đang mơ chuyện ấy đấy.Mà họ tài giỏi hơn ông nhiều nhé.Thực dân Pháp này,Tàu Tưởng này,đế quốc Nhật này.đế quốc Mỷ này,cả bọn Ngụy này.Rồi Pôn Pốt với Tầu Đặng này.Hiện nay là bọn Việt Tân biến tướng thành Việt Teo này,cả các "Cha" nửa này .... Đấy ,từng ấy người.cả gần trăm năm , cực lực làm cái việc đốt ấy đấy.Thế mà đốt mải vẫn không xong.Trong khi người nhóm lửa bị phát hỏa thì người bị đốt cứ nhởn nhơ ra đấy.Chẳng những thế ,chúng lại còn "bành trướng" thêm.Này nhé các anh đốt thế quái nào mà chúng từ loe ngoe có vài chục anh Tuyên Truyền đến giờ cả hàng trăm ngàn tên.Từ chổ chúng chỉ có tầm vông vạt nhọn với vài cây Mút cà Tông,giờ chúng sắp có cả tàu ngầm tàng hình kia đấy,với lại cả phản lực siêu thanh.Từ chổ chúng chỉ ở nơi rừng sâu núi thẳm,giờ chúng vào cả White House thăm Tổng Thống Mỷ,đến điện Buckingham viếng Nử Hoàng Anh.Đốt hay nhỉ.Hay là cái chử đó bản thân nó là lửa rồi , các anh thêm lửa vào thì nó lại càng bùng to lên.Thôi hảy về xem phim "Đừng Đốt"nhé.Và tiếp tục mơ về ngày mai khi đến phiên mình bị thiêu rụị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cần chi đốt, cứ để nó tự cắn xé, đốt nhau cho tới chết mới có cái hay để xem. =))

      Xóa
  20. @ Thanh Tung Nguyen: Nếu Trần Dân Tiên không phải Hồ Chí Minh thì phải là 1 người cực kỳ thân thiết, luôn theo sát với Hồ Chí Minh thì mới có thể viết như vậy. Người đó là ai trong khi nhân xưng "tôi" đều ám chỉ đến Hồ Chí Minh? Bạn nói tôi thí phá chứ không thích xây? Có thể bạn không tin nhưng chắc chắn đất nước mình sẽ có lúc thay đổi thể chế dân chủ hơn. Thay đổi nhanh hay chậm phụ thuộc vào tư duy của chúng ta thôi!

    @ Che Chuoi: Bạn hãy giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt bằng cách viết đúng chính tả nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @DrTusedo: bạn có đọc bài viết chưa? Nếu đọc rồi thì bạn gõ tay lên trán bạn vài cái xem có thể hiểu thêm được tí nào không. [-(

      Xóa
    2. Nói tóm lại thế theo bạn Thanh Tung Nguyen thì Trần Dân Tiên là ai?

      Xóa
    3. Học tới lớp mấy rồi Dr Tusedo?

      Xóa
  21. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  22. Tư Số Đề này,đó là chử "khảc" ấy mà.Đó là lỗi đánh máy,không phải lỗi chính tả.Thay vì số 8,tôi gỏ số 6,thế là xong.Tôi không quen đánh cái VNI ,anh ạ.Nhưng cái quan trọng là "ný nuận" chứ.Có thể chính tả anh đúng ,nhưng "lý nuận"anh cùn thì vẫn cứ là cùn.Như việc đòi đốt sách ấy.Tại sao chỉ vì giận tác giả mà anh đòi đốt cuốn sách tội nghiệp ấy?Nó làm gì nên tội nào?Thế là độc tài nhé ,Hitler nhé,cùn nhé.Chỉ vì một sự kiện mà anh đòi đốt luôn các sự kiện khác thì không được nhé.Nhiều kẻ lăm le làm chuyện đấy rồi mà có được đâu.Không lẻ chỉ vì một viên ngói vở mà anh đốt cả cái nhà anh à?Hơn nửa,ngay đầu đề tác giả có đặt một cái dấu hỏi to đùng đấy thôi.Cái dấu hỏi ấy tố cáo với bàng dân thiên hạ rằng: mắt anh,Tư Số Đề, có vấn đề,có thể là mắt lé.Lé là vì không nhìn vào cái cần nhìn mà lại đi nhìn qua cái lỗi đánh mày của lão già này.Cái dấu hỏi ấy cũng hùng hồn tuyên bố rằng:cái vấn đề đứng sau tôi là một giả thuyết, cần được bàn luận thêm ,chứ đã như ̣đinh đóng cột đâu?Vậy mà đã khăng khăng đòi đốt này nọ.Thôi nhé,tôi xin anh,Tư Số Đề ạ.

    Trả lờiXóa
  23. @ Tư Số ̣Đề:Hiện giờ ,cái "Ai là Trần Dân Tiên"vẫn là dấu hỏi."Nói tóm lại"thế quái nào được? Nếu "tóm lại"được thì đâu cần cái dấu khốn khổ ấy nửa.Anh sao thế nhi?Bình tỉnh nào.Nếu tiếp tục tìm tòi,có ngày sẽ ra ngay ấy mà.Kiên nhẫn nhá.

    Trả lờiXóa
  24. Tóm lại, việc Trần Dân Tiên là Hồ Chí Minh [theo khẳng định của bọn phản động] có nhiều cơ sở chứng minh[dù cơ sở nó chưa chắc chắn lắm như nhận định của tác giả]. Việc Trần Dân Tiên không là Hồ Chí Minh như suy đoán của tác giả không tìm thấy cơ sở nào [dù là cơ sở không chắc chắn]. Vậy tác giả hay bọn phản động đáng tin hơn?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thứ nhất, lập luận "TDT là HCM" chẳng có gì là chắc chắn cả chứ ko phải "chưa chắc chắn lắm". Cơ sở duy nhất của nó là mấy dòng chữ trong cuốn "những sự kiện lịch sử Đảng", ông Nguyễn Minh Đức dẫn ra rồi những kẻ khác bu vào. Hết. Bạn còn cơ sở nào nữa thì dẫn ra đi.

      Thứ hai, ko hiểu ý bạn nói tôi "không tìm thấy cơ sở nào" là sao? Không có cơ sở nào mà tôi viết cả 1 bài dằng dặc đó dựa trên cái gì?

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    3. "Dù không có gì là chắc chắn cả" như nhận định "cá nhân" của DLV nhưng nó vẫn có cơ sở chính thức. Còn chưa ai và chưa có cơ sở chính thức nào bác bỏ nó, ngoài suy diễn của DLV.
      Vậy thì bọn phản động đáng tin hơn rồi. :d

      Xóa
    4. @Trần Nhung: "Trong rất nhiều cuốn thuộc dạng chuyên sâu hơn về CT Hồ Chí Minh được xuất bản sau này như Hồ Chí Minh toàn tập, Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử,... không có thông tin nào khẳng định Bác Hồ chính là tác giả Trần Dân Tiên".
      Cơ sở chính thống là đó, hiểu chửa?
      Còn chuyện tin bên nào là do khả năng nhận thức của bạn. Thế thôi!

      Xóa
  25. Trần Nhung này, ừ thì phản động tin phản động.Ngưu tầm ngưu ,mã tầm mã mà.Chứ đã cố tình không tin thì nói mãi cũng thừa.Còn chuyện ai là Trần Dân Tiên thì để những nhà nghiên cứu nghiêm túc người ta làm.Cố tình không thèm hiểu thì Khổng Tử cũng thua.

    Trả lờiXóa
  26. vô tình vào mấy trang phản động thấy chúng nói xấu,bôi nhọ Bác Hồ ghê quá,nào là Bác không phải tác giả của Nhật Ký Trong Tù,bác chưa từng được công nhận là Danh nhân văn hóa thế giới,Bác chính là Trần Dân Tiên. Vội vàng search thử thông tin kiểm chứng. Giờ đọc được bài viết này thấy yên tâm rồi. Cảm ơn tác giả nhiều. Bọn phản động này thâm độc xấu xa thật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Xấu xa thâm độc" mới đủ trình làm "phản động" chứ :D

      Xóa
    2. Khi cần phô tác phẩm văn của HCM với UNESCO thì báo điện tử Đảng bộ Nghệ an, Nhà xuất bản KHXH, báo Nhân Dân ... thi nhau "nhả ra" dẫn chứng TDT là HCM thậm chí đưa vào Wikipedia tiếng Việt. Nhưng khi bị "phản động " bóc mẽ, và UNESCO đã vô hiệu hóa việc vinh danh Bác thì họ lại sẵn sàng "dọn vào" phủ nhận sạch trơn những gì chính họ đưa ra.
      Tác giả cho là "sách trái ý bác" (!?) Vậy tại sao Bác đồng ý cho sách được in tái đi tái lại không biết bao nhiêu lần cho đến khi Bác chết? và dịch ra tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tàu và nhiều tiếng khác để tung ra khắp nơi?
      HCM một con người không rõ ràng từ lúc sinh cho đến lúc chết. Ngày tháng năm sinh Bác khai 5 lần đều khác nhau và ngày chết của Bác, Đảng cũng làm ra 2 ngày. Một con người có tới 5 lần sinh và 2 lần chết(!)điều đó nói lên sự trí trá của Bác và Đảng là vô giới hạn, không có việc gì mà Bác và Đảng không dám làm. Tìm xem " Chân dung Hồ Chí Minh_ những sự thật bị che giấu "

      Xóa
  27. Cảm ơn tác giả bài viết, rất có lý lẽ thuyết phục. tôi vốn có ý nghi ngờ từ đầu khi đọc tác phẩm của Trần Dân Tiên, do hiểu biết có hạn nên không đi tìm cặn kẽ được. Đúng là xét từ khi thành lập nước VNDCCH thì chủ tịch Hồ Chí Minh lấy đâu ra thời gian viết tự truyện chứ, tôi mới làm công tác đoàn mà đã thấy đau hết cả đầu và thiếu thốn thời gian rồi, huống chi là việc nước lớn lao. Hơn nữa, Bác hồ cũng chưa bao giờ thừa nhận cuốn sách này do Bác viết cả (không như cuốn Nhật Ký trong tù),
    Chúc tác giả có nhiều bài khảo cứu sâu hơn về Hồ CHí Minh, vị chủ tịch nước kính yêu của chúng ta.
    Thanks

    Trả lờiXóa
  28. Thanh Tùng đã rất hay khi làm được việc mà nhiều người làm công tác nghiên cứu không hoặc chưa làm được, đó là đối chiếu các chi tiết khác biệt giữa "Vừa đi đường vừa kể chuyện" (Hồ Chí Minh) và "Những mẩu chuyện ... " (Trần Dân Tiên). Điều này, bước đầu khẳng định chính xác rằng Hồ Chí Minh (TL) và tác giả Trần Dân Tiên không thể là một.

    Những người cho rằng hai tác giả trên là một, phần lớn chỉ dựa vào văn phong hai cuốn khá giống nhau, kể cả các nhà nghiên cứu chính thống, cả trong một vài văn kiện Đảng (tất nhiên không xét đến bọn té nước theo mưa chỉ nhằm mục đích hạ bệ tượng đài lịch sử)

    Một chi tiết khá đặc biệt là bản in đầu tiên lại là bản tiếng Hoa với tựa đề "Hồ Chí Minh truyện", do Trương Niệm Thức dịch, xuất bản tại Thượng Hải tháng 06/1949, như Tùng đã viết.

    1. Tại sao? Vì cần thiết phải giới thiệu cụ với quốc tế (cụ thể ở đây là Trung Quốc) trước ư? Nhưng thời 06/1949 thì nước Trung Hoa đỏ chưa ra đời. Và tại sao không có các bản tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Anh, nếu thực sự mục đích của tác phẩm nhằm quảng bá hình ảnh lãnh tụ ra quốc tế.

    2. Và Trương Niệm Thức, người dịch từ tiếng Việt sang tiếng Hoa, là ai, là người Việt hay người Hoa?

    Mình thắc mắc hai điều này cách đây vài năm khi có dự luận cho rằng hai tác giả HCM và TDT là một và với câu hỏi (2), mình phỏng đoán (đoán mò) rằng người dịch có thể là cụ Hoàng Văn Hoan, (thời gian ấy rất gần gũi cụ Hồ và rất giỏi tiếng Tàu), từ đó đi tìm tài liệu về niên biểu Hoàng Văn Hoan, xem vào thời điểm đó, ông làm những việc gì trong chính phủ . Nhưng ở ta rất thiếu thông tin về cụ Hoan do cụ đã chạy sang TQ từ 1979.

    Đồng cảm và rất khâm phục khả năng viết của Tùng!

    Nói nhỏ với nhau, theo thiển ý của mình bạn viết hơi dài, bài này nên tách ra làm hai, phần đầu chứng minh HCM khác TDT cái đã, phần 2 mới đưa ra giả thuyết TDT có thể là những ai thì mạch lạc và hấp dẫn hơn, hơn nữa đừng bao giờ viết hết vốn trong một bài (đây không phải là kinh nghiệm của mình, mình ham đọc nhưng không viết được, đây là nhắc nhở của cụ VHS với đệ tử)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giả thiết về Hoàng Văn Hoan của bác cũng rất có lý. Nhưng GS Đặng Thai Mai cũng là người giỏi tiếng Hán :)
      Cám ơn "bí kíp" của bác. Đó là kiểu "hồi sau sẽ rõ" nhỉ? :D

      Xóa
    2. Khi cần phô tác phẩm văn của HCM với UNESCO thì báo điện tử Đảng bộ Nghệ an, Nhà xuất bản KHXH, báo Nhân Dân ... thi nhau "nhả ra" dẫn chứng TDT là HCM thậm chí đưa vào Wikipedia tiếng Việt. Nhưng khi bị "phản động " bóc mẽ, và UNESCO đã vô hiệu hóa việc vinh danh Bác thì họ lại sẵn sàng "dọn vào" phủ nhận sạch trơn những gì chính họ đưa ra.
      Tác giả cho là "sách trái ý bác" (!?) Vậy tại sao Bác đồng ý cho sách được in tái đi tái lại không biết bao nhiêu lần cho đến khi Bác chết? và dịch ra tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tàu và nhiều tiếng khác để tung ra khắp nơi?
      HCM một con người không rõ ràng từ lúc sinh cho đến lúc chết. Ngày tháng năm sinh Bác khai 5 lần đều khác nhau và ngày chết của Bác, Đảng cũng làm ra 2 ngày. Một con người có tới 5 lần sinh và 2 lần chết(!)điều đó nói lên sự trí trá của Bác và Đảng là vô giới hạn, không có việc gì mà Bác và Đảng không dám làm. Tìm xem " Chân dung Hồ Chí Minh_ những sự thật bị che giấu "

      Xóa
    3. cái cụ vietnamquehuongtoi, ko còn lí lẽ gì nói nữa hay sao mà cứ nhai lại cái luận điệu kia hoài thế. bác có ngon thì làm 1 bài phản biện đầy đủ dẫn chứng phản biện lại bài của bác Tùng đi, đừng ngồi đó lâu lâu lại cắn 1 cái như cái bọn chấy với rận chán lắm

      Xóa
  29. Ý của mình, là mình phỏng đoán Hòang Văn Hoan có thể là người trực tiếp dịch ra tiếng Tàu và quảng bá tác phẩm ra nước ngoài mà thôi, còn người viết có thể là (nhóm) Đặng Thai Mai (như Tùng đã viết) lắm chứ, nhưng trong nhóm này có thể có Hoàng Văn Hoan, với vai trò chỉ đạo hoặc tham gia trực tiếp, thậm chí còn có thể là nguồn cung cấp tư liệu cho nhóm vì ông Hoan cùng hoạt động (học trò) với Bác những năm 2x ~ 28 ở Thái từ những năm (ông ấy nói rõ là năm ấy) Bác 38 tuổi, và ở TQ sau này, vậy chắc thường được Bác kể lai rai cho nghe "những mẩu chuyện...." theo kiểu "vừa đi đường vừa kể chuyện".

    Vì, như sau đây, thêm một vài ý để Tùng xét thêm:

    Những năm 2X cùng ở Thái, khi dịch sách cho kiều bào từ tiếng Tàu sang tiếng Việt hay Thái (chưa rõ) Bác thường rủ ông Hoan cùng dịch, Bác thường đọc trực tiếp còn ông Hoan ghi.

    Năm 1946, ông Hoàng Văn Hoan là cục trưởng cục chính trị, tức là phụ trách công tác tuyên truyền.

    Công tác dịch thuật các tuyên bố của chính phủ hồi ấy thì ông Hoan trực tiếp dịch sang tiếng TQ còn cụ Đồng dịch tiếng Anh, Pháp gửi cho TASS của LX và các nước Âu tây...

    Năm 1948, ông Hoan được Bác ký giấy ủy nhiệm làm đặc phái viên chính phủ VNDCCH tại hải ngoại (từa tựa như Đại sứ ngày nay), nghĩa là có trách nhiệm tuyên truyền quảng bá về đất nước, chính phủ VNDCCH ra nhiều nước trên thế giới.

    Năm 1948, 1949 ông Hoan sang Thái Lan với vai trò Đặc phái viên chính phủ tại Hải ngoại, thời gian ở đây, ông cho biết: "Năm 1949, các đồng chí dịch cuốn sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch ra tiếng Thái, vận động người Thái viết lời tựa và xuất bản, để giới thiệu lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta với nhân dân Thái Lan" (trích Hồi ký ...), như vậy có thể thấy chính ông Hoan là người đưa cuốn sách này sang Thái Lan. Thế thì ông Hoan cũng có thể dịch và gửi cuốn sách sang TQ xuất bản lắm chứ.

    Cuối năm 1949, ông Hoan sang TQ là Đại biểu chính phủ VNDCCH tại TQ, sau ủy nhiệm thêm cả Mông Cổ và Triều Tiên).

    Các ý trên được lấy từ cuốn "Giọt nước trong biển cả", hồi ký của "tên phản động" HVH, mình đọc cuốn này, những đoạn viết về các hoạt động của Bác Hồ ở Xiêm và TQ, thấy văn phong cũng chả khác mấy cuốn " Những mẩu chuyện ....", cũng xưng chúng tôi, gọi Bác....

    Và cuối cùng với vai trò như kể trên, cũng không loại trừ, kể cả trong trường hợp Trần Dân Tiên là bất kỳ ai thì ông Hoan cũng vẫn có thể là người biên tập, có thể thêm, bớt (thêm những đoạn bình luận so sánh cụ Hồ với các bậc tiền nhân mà bọn rận vẫn rêu rao chẳng hạn)???

    Chứ còn một người Công Chính như Ông Cụ, Ông Cụ dí dái vào (lão Lee không bỏ được tật bựa, mỗi khi nóng tiết, hehe)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hoàn toàn đồng ý với bác về vụ này cheer
      Cũng có thể vì ông Hoan là 1 phần của cuốn sách nên cho đến bây giờ "tác giả" vẫn là ... nhạy cảm :D
      Túm lại: Chắc chắn cuốn sách này do 1 nhóm tác giả viết. Các ông Đặng Thai Mai, Hoàng Văn Hoan, Vũ Kỳ,... là những người "tình nghi" nhất!

      Xóa
  30. Khi cần phô tác phẩm văn của HCM với UNESCO thì báo điện tử Đảng bộ Nghệ an, Nhà xuất bản KHXH, báo Nhân Dân ... thi nhau "nhả ra" dẫn chứng TDT là HCM thậm chí đưa vào Wikipedia tiếng Việt. Nhưng khi bị "phản động " bóc mẽ, và UNESCO đã vô hiệu hóa việc vinh danh Bác thì họ lại sẵn sàng "dọn vào" phủ nhận sạch trơn những gì chính họ đưa ra.
    Tác giả cho là "sách trái ý bác" (!?) Vậy tại sao Bác đồng ý cho sách được in tái đi tái lại không biết bao nhiêu lần cho đến khi Bác chết? và dịch ra tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tàu và nhiều tiếng khác để tung ra khắp nơi?
    HCM một con người không rõ ràng từ lúc sinh cho đến lúc chết. Ngày tháng năm sinh Bác khai 5 lần đều khác nhau và ngày chết của Bác, Đảng cũng làm ra 2 ngày. Một con người có tới 5 lần sinh và 2 lần chết(!)điều đó nói lên sự trí trá của Bác và Đảng là vô giới hạn, không có việc gì mà Bác và Đảng không dám làm. Tìm xem " Chân dung Hoof Chí Minh_ những sự thật bị che giấu "

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Báo điện tử Đảng bộ Nghệ An, báo Nhân dân "khoe" vào thời gian nào? Vụ Unesco là khi nào? Bác Hồ có biết bao nhiêu tác phẩm văn học nổi tiếng thì cần gì phải thêm 1 cuốn ko rõ nguồn gốc vào?
      Việc in sách, dịch sách ở nước ngoài sao Bác phải quản?
      (fu)

      Xóa
    2. Hê hê. Nói chung việc Bác mềnh ném lựu đạn dưới cái bóng của Trần Dân Tiên là sự thật mà chưa có căn cứ chính thống nào bác bỏ. Còn Bác mềnh hình như chưa từng được UNESCO công nhận "danh nhân văn hóa thế giới đâu" (man of culture of the world), chỉ là "danh nhân văn hóa lớn thôi" (great man of culture). Mà "danh nhân văn hóa lớn" thì không phải là danh hiệu chính thức mà UNESCO xem xét công nhận, đó chỉ là một biệt danh ngoại giao mà tổ chức này phịa ra để lừa bịp những người hám danh thôi.

      Xóa
    3. Mưa thấm vào não nên úng à Trần Nhung?

      Xóa
    4. chấy với rận lâu lâu lại ngoi lên cắn 1 cái cho người ta ngứa,ko còn luận điệu nào thuyết phục hơn ah.chán lắm. chó cứ sủa và đoàn người cứ đi

      Xóa
  31. Nguyễn Thanh Tùng đã rất công phu và lập luận khá chặt chẽ về các cơ sở dữ liệu mà bạn sưu tầm được. Một cách khách quan mà nói thì vấn đề này cơ bản đã rõ ràng như cách bạn đặt vấn đề (nhưng vẫn cần có thêm chứng cứ hơn nữa mới khẳng định chính xác được!) Theo mình, vấn đề ở đây là không cần phải tranh luận với những người có "dụng ý xấu" về việc Trần Dân Tiên không phải là Hồ Chí Minh mà đơn giản chỉ là đưa ra những cơ sở có căn cứ (tuy vẫn chỉ là những phán đoán) để mọi người đừng gán ghép tác phẩm này là của Bác và trích dẫn những câu nói trong đó rồi cho là của Người (Giống như "Báo cáo Bắc kỳ, Trung kỳ và Nam kỳ" trước đây được trích dẫn quá nhiều trong các Luận văn, Luận án nhưng đến nay thì Hội đồng biên soạn Hồ Chí Minh toàn tập đã khẳng định chắc chắn không phải của HCM!) Nói thật, một số PGS - TS chuyên nghiên cứu về Hồ Chí Minh mà mình được tiếp cận, khi trả lời về vấn đề này còn mù mờ hơn cả bạn! Nhưng có một vấn đề này mình vẫn băn khoăn: Nếu "Vừa đi đường vừa kể chuyện" - Tự Lan có những chứng cứ (như bạn đưa ra) thì tại sao lại không có trong Hồ Chí Minh toàn tập (12 tập trước đây và nay là 15 tập)?
    P/S: Nếu được, mình muốn kết bạn với Tùng để trao đổi thêm tài liệu về HCM? (baocongbinh@gmail.com)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Việc tại sao "Vừa đi đường vừa kể chuyện" chưa được đưa vào Hồ Chí Minh toàn tập thì em chịu thua. Cái này phải hỏi các nhà biên soạn mới được.
      Email của em là: tungnguyen1979@hotmail.com
      http://3.bp.blogspot.com/-QoLRcdf4keY/UZDDM9yYCOI/AAAAAAAAGdg/ZRv4ivS-8Pc/s1600/Di-duong-ke-chuyen-5.jpg

      Xóa
  32. =)) , mấy thằng trẻ trâu hơi tí cái là chụp mũ DLV nhờ =)).
    Khâm phục tác giả. Cho mình xin bài này về blog nhé :
    http://contimnong.blogspot.com
    http://nguoicondatme.blogspot.com

    Trả lờiXóa
  33. Cám ơn bạn Thanh Tùng về chuyện này và cả bạn Lee nữa.Do việc biên soạn Lịch sử Đảng cũng như khá nhiều lĩnh vực khác không pahỉ đã thực sự là đầy đủ và chuản xác.Cho nên cần có những đóng góp như của bạn.Không nên cãi vã với đám thần kinh chính trị làm gì cho mệt.Dành thời gian làm việc chính nghĩa của mình hay hơn.Xin thêm một chuyện là ông Đại sứ Hàn Quốc (vừa mới hết nhiệm kỳ gần đây) trong lần nói chuyện bên lề hội nghị đã tâm sự với tôi rằng: "Dân tộc chúng tôi không có ai được như HCM của các bạn để mà làm hạt nhân đoàn kết toàn dân tộc" vì thế nên Triều tiên sẽ còn xa mới đạt được sự thống nhất.
    Hy vọng sẽ được đọc thêm các nghiên cứu mới của bạn.Thân ái!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bác. Ông đại sứ Hàn Quốc nói đúng đó. Em cũng từng nghe câu chuyện 1 bác HQ nói với 1 bác VN đại khái là: về kinh tế các anh thua chúng tôi hàng chục năm nhưng về thống nhất, đoàn kết dân tộc thì chúng tôi lại thua các anh rất xa...

      Xóa
  34. Tôi là người rất ngưỡng mộ Hồ chủ tịch. Từ nhỏ, tôi đã nghe cha tôi nói về Hồ chủ tịch, một vĩ nhân, một nhà yêu nước...Tuy nhiên, con người không ai có thể hoàn hảo tuyệt đối như những gì mà trước đến giờ trên các phương tiện truyền thông cố tình thần thánh hoá một người mà bản thân người đó cũng không muốn. Trên các diễn đàn, các DLV tranh luận thì dùng lời lẽ thô tục...như vậy vô tình làm cho những ý kiến đối lập hoặc trung lập nhìn vào đó mà họ suy xét thật hư của vấn đề...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1. Bạn cho ví dụ về việc "thần thánh hóa"?
      2. Bạn nghĩ rằng "con người không ai có thể hoàn hảo tuyệt đối" là suy nghĩ cảm tính, chủ quan của bạn. Tuy nhiên, cũng chẳng có ai ngoài những người có suy nghĩ kiểu như bạn cho rằng Bác "hoàn hảo tuyệt đối" cả. Riêng việc hút thuốc đến tận những năm cuối đời đã là một "điểm trừ" rồi. Nhân cách con người phải phát triển 1 cách từ từ, theo quá trình tương tác với thế giới chung quanh. Bác Hồ cũng vậy, bôn ba 30 năm khắp nơi, chứng kiến nhiều điều, học hỏi được nhiều điều, tư duy ra nhiều điều, cộng thêm tư chất về Chân - Thiện - Mỹ mà hình thành nên "đạo đức HCM" sau này. Đừng bao giờ cho rằng điều gì mình ko là được thì người khác ko làm được nhé!
      3. Dư luận viên là những ai vậy?

      Xóa
  35. Có một hai chi tiết đáng lưu ý:

    - Theo tác giả Sophie Quinn - Judge, trong cuốn "Ho Chi Minh: The missing years" thì bản tiểu sử đầu tiên của bác Hồ được viết bằng tiếng Hoa, lưu hành ở Trung Hoa từ năm 1948 và là một bản viết tay.

    Như vậy bản tiểu sử viết tay, bằng tiếng Hoa này có trước bản dịch "Những mẩu chuyện ...." của Trương Niệm Thức.

    Nếu bà Sophie Quinn - Judge nói đúng, liệu bản viết tay này có phải là bản gốc của "Những mẩu chuyện ...." hay không?

    - Bản dịch của Trương Niệm Thức cũng có một vài đoạn dôi ra so với bản tiếng Việt, (bác Giao cũng đã dạo trước, từ từ rồi sẽ dẫn ra trên blog) theo mình, một trong những chỗ đó là đoạn nói về Tôn Dật Tiên.

    Trả lờiXóa
  36. bài viết hay,những bài viết này chỉ cần cho những người thiếu lòng tin,còn tôi thj người không khác j giesu hay khong tu ca,foever la lanh tu cua toi

    Trả lờiXóa

@ Bạn đọc: Blog này là nơi thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Nguyễn Thanh Tùng. Nếu bạn muốn trao đổi cùng tác giả, vui lòng liên hệ trang facebook: Đạo Sĩ Chăn Gà

Nếu đây là lần đầu bạn đến thăm blog, vui lòng xem Thỏa thuận sử dụng để nắm rõ về những quy định của blog trước khi gửi phản hồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Để chèn hình ảnh, youtube video và các bài hát từ nhaccuatui vào nhận xét các bạn chỉ cần dán đường link vào nhận xét của mình.

emo-but-icon

Bỉ ngôn

Kênh Youtube

Thư viện blog

item