Bàn về "hai đất nước" của bác Điềm

Những ngày gần đây, rộ lên cùng lúc hai bài thơ về đất nước của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm và "hậu duệ phát xít Nhật" Trần Mạnh Hảo. Về bài "thơ cứt" của Trần Mạnh Hảo thì trên Đôi Mắt cũng đã có đăng một bài đối đáp của tác giả Thiên Lý. Riêng về bài thơ của bác Nguyễn Khoa Điềm thì tôi có nhiều băn khoăn, phần vì bác từng là một nhà chính trị cao cấp, phần vì trước giờ tôi chưa thấy tên tuổi bác dính dáng gì đến đám "rận sỹ chấy thức" cả. Còn chuyện bác là nhà thơ nổi tiếng thời kháng chiến chống Mỹ thì tôi không cho là một "yếu tố giảm trừ" vì các vị như ông Nguyên Ngọc, ông Trần Mạnh Hảo, ông Bùi Minh Quốc,...cũng từng là những tên tuổi lớn trong làng văn học Việt. Tôi tìm hiểu thì được biết bài thơ "Đất nước những tháng năm buồn" của Nguyễn Khoa Điềm được gửi cho blog Quê choa và được ông Lập đăng lên ngày 22/04. Hai ngày sau, blog Quê choa đăng bài "Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng?" của Trần Mạnh Hảo mà như tác giả của bài "thơ cứt" này thổ lộ thì ông ta lấy cảm hứng từ bài thơ của NKĐ để viết bài này.

"Con ếch" TMH còn bộc bạch thế này:
Nguyễn Khoa Điềm thế hiện trong bài thơ “ Đất nước những năm tháng thật buồn” là một con người cô đơn tuyệt đối trong một xã hội mà đảng cộng sản muốn tập thể hóa cả tấm hồn con người. Sao trong chế độ xã hội xã hội chủ nghĩa vui hơn tết này mà nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm lại thấy đất nước mình buồn thảm dường ấy ? Những câu thơ tuyệt hay mà nhà thơ rút ra từ gan ruột đã làm tôi choàng váng.
...
Tôi không tin vào những bài thơ nhàn nhạt, tôi chỉ tin vào thơ hay. Anh Điềm làm thơ hay như thế khiến tôi tin anh đang thành thật bộc lộ con người cô đơn, con người gần như tuyệt vọng vào một đất nước đang bị băng hoại như đất nước ta hôm nay. Có khá nhiều người vẫn lên án nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm chỉ vì anh đã từng là ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam phụ trách trưởng ban tuyên giáo…Xin nhắc lại một câu danh ngôn phương Tây : “ Quyền lực làm tha hóa con người”. Vâng, đã đi theo ma thì phải mặc áo giấy. Nếu Trần Mạnh Hảo hay nhà thơ Bùi Minh Quốc… do ma đưa lối qủy dẫn đường mà bỗng dưng vào được bộ chính trị đảng cộng sản, biết đâu ta lại chẳng sắt máu hơn anh Điềm hồi ấy…, biết đâu ta vẫn còn diện áo giấy để làm ma văn học ? Hãy để anh Điềm được quyền làm một nhà thơ công dân, được quyền mặc áo vải, được nói thật với trang giấy và độc giả bằng những vần thơ nhỏ máu…
Tôi bắt đầu yêu quý lại nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm bằng bài thơ rất hay này của anh…"
Ngoài lề một tý: Chỉ qua vài câu "bộc bạch" như thế của TMH, chúng ta có thể thấy được bản chất a dua, phản trắc của con người này. Ông ta và NKĐ là nhà thơ cùng thời, cùng sinh hoạt làng văn,.. chắc chắn chẳng lạ gì nhau. Có lẽ thời NKĐ đương chức đã biết bản chất ông ta, đã "đánh" vào những bài "thơ cứt" khác của ông ta nên ông ta thù. Nay có 1 bài thơ của NKĐ mà ông ta "cảm" rằng nó hơi hướng đi theo con đường của ông ta đang đi, ông ta đã quay ngoắt lại ca ngợi "bài thơ rất hay""bắt đầu yêu quý lại nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm".

Ngoài ra, tôi cũng thấy nhà thơ Lê Duy Phương có viết lại một bài cho NKĐ, cũng đăng trên quê choa (!) như sau:

ĐIỀM ƠI
Khi Điềm còn ở trên cao
Cái buồn thế sự đã vào chúng tôi
Bây giờ trời đã chiều rồi
Ngẫn ra thì muộn khóc cười làm chi
Phố phường vẫn lắm người đi
Hoa vẫn nở chẳng có gì khác đâu
Khác là ở chốn xa sâu
Trẻ em đi học không cầu qua sông
Khác là tận ngoài biển đông
Chủ quyền ta họ nói không lâp lờ
Riêng màu đỏ của ngọn cờ
Ở Đại Nội hay biển bờ xa xôi
Vẫn luôn phơi phới đỏ tươi
Nhạt là nhạt ở tình người Điềm ơi.

Vào các weblog khác thì tôi thấy các "nặc nô" ca ngợi bài bác Điềm lên tận mây xanh, dù rằng chẳng biết chúng có hiểu gì về thơ không hay cứ ngửi thấy gì có mùi "chống chế độ" là chúng lại tru lên (TMH là kẻ tru to nhất, bằng thơ!). Nhiều người cũng bắt đầu phê phán bác Điềm như một kẻ "phản tỉnh", một người lúc về hưu thì mới "ý kiến ý cò" chứ lúc đương chức thì lặng thinh,... Cơ mà, sao bài "Đất nước 2" của bác Điềm lại toàn được những trang blog chống chế độ, phản dân tộc hay loại "bô shit" như quê choa đăng nhỉ?
Mang theo cái băn khoăn của mình, tôi có viết bài "đối đáp" với bác Điềm thế này:

Hai đất nước của bác Điềm

Nửa đêm lọ mọ in tờ nét,
Thấy bác Khoa Điềm khóc nước chẳng vui
Chung quanh im ắng người say giấc
Lập hạ, đàn ve khan tiếng ngủ vùi...

Đất vẫn là nơi anh đến trường
Nước vẫn là nơi em tắm
Đất nước vẫn là nơi tình nhân hò hẹn (*)
Chỉ khác là bác đã hết trẻ như xưa
Đã hết nổi sôi, hết là một phần "đầu máy"
Như người thợ già đứng bên đường ray
vấn đoàn tàu ngày ngày đi qua, sao tiếng còi buồn quá vậy?
người thợ trẻ sao lái tàu run rẩy?
hướng con tàu sao chẳng thẳng như xưa?
Đất vẫn là nơi hội tụ nắng mưa
Nước vẫn là nơi trăm con sông tìm về biển rộng
Cờ Đại Nội vẫn phần phật trong gió lộng
Sắc hồng kỳ vẫn nhuộm thắm hừng đông
Những con cá vẫn bơi trên sông
Có những dòng sông đã chết và những dòng sông đang sống lại
Chỉ khác là con cá hanh khắc khoải
Ngại những dòng lành mà vương vấn những dòng tanh
Đất vẫn là nơi các bà các cô khỏe mạnh,
Hớn hở yêu đời, í ới bài thể dục ban mai
Nước vẫn là nơi đầu sóng ngọn gió
Dáng phong ba vững trãi đêm ngày.
Ly cà phê sáng vẫn dậy mùi xa bay
Chỉ khác vị vì chua cay trong đầu lưỡi
Nước mắt vẫn rơi, xen kẽ những nụ cười
Như cuộc sống bao đời nay vẫn thế.

bác ơi bác
hãy nhìn rất xa
vào bốn ngàn năm đất nước (**)
quang gánh tảo tần cong vòng lưng mẹ
dời non lấp bể mặn chát lòng cha
bao máu đã đổ cho đất nước sinh ra
bao xương thịt đắp thành hình hài tổ quốc
tuy lòng người khác nhau sau trước
qua cơn cuồng phong sóng lại yên bình.

đất nước những tháng năm này một phần bác xây lên
sao không dám tin vào ngày mai tốt đẹp?
Mỗi thế hệ là một mảnh ghép
mỗi con người là viên gạch xây thêm
những cây thông trên núi Ngự Bình hãy cứ xanh làm nến
như quốc kỳ vẫn rực cháy trong đêm...

-----------------------------------------------------------------------
(*) Ý thơ trong bài Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm:
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
(**) Ý thơ trong bài Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm:
Em ơi em
Hãy nhìn rất xa
Vào bốn ngàn năm Đất Nước


Viết xong bài này rồi tôi vẫn chưa yên tâm vì không lẽ ý thơ của một nhà chính trị mà lại "rõ như ban ngày" vậy sao? Não con người ta có 2 phần: bên trái thì xử lý các vấn đề về phân tích, lập luận, số liệu,...; bên phải thì phụ trách mảng nghệ thuật, sáng tạo, màu sắc, mộng mơ, "đi mây về gió",... Do đó những người thiên về " bán cầu não phải" như TMH thì có khả năng thơ phú nhưng về chính trị, lý luận thì thích gì phán nấy. Ông NKĐ là một nhà chính trị cao cấp (cựu ủy viên BCT), một nhà thơ nên chắc chắn ông "thuận" cả 2 bán cầu não. Vậy phải chăng ông gửi gắm điều gì trong bài "đất nước 2" này?
Tôi đọc đi đọc lại bài thơ mới của ông và phát hiện những điều mà trong lúc bức xúc đã không để tâm tới:

"Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc"
"Tin tốt lành" có thể là bất cứ lĩnh vực nào chứ không cứ gì là các vấn đề xã hội, kinh tế như đám rận đã và đang nhai đi nhai lại mỗi ngày.
"Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác"
Cả xã hội đều đang ngủ hay cả "thượng tầng" đều đang ngủ mà không để ý đến "cả bầy ve vừa lột xác"? Phải chăng đó là cách nói ví von cho hiện tượng "tư bản hóa" một "bộ phận không nhỏ đảng viên"? Phải chăng có những con sâu đã cảm thấy quá bức bối trong cái kén và rục rịch đòi hóa bướm?
"Sao mình thức ?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?"
Phải chăng đó là một câu hỏi về tương lai của sự nghiệp cách mạng dân tộc mà các thế hệ lãnh đạo đi trước đã gầy dựng? Phải chăng đó là lời khẳng định ông vẫn đang "mải mê đeo đuổi" sự nghiệp ấy dù rằng "chung quanh yên ắng cả"? Biết ai còn thức cùng ông?
"Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác ?"
Những câu này phải chăng bộc lộ rõ hơn sự trăn trở của ông? Sớm mai dậy, cờ có đổi màu cùng với sự lột xác của những "con ve"? Trên dòng "sông vắng" (ngoài dòng chảy của đất nước, dân tộc), có những "con cá hanh" đang đi tìm đồng loại của chúng để liên kết lại?
"Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …"
Phải chăng niềm hy vọng vẫn thấp thoáng "trên đỉnh núi"? vẫn còn đó những gương mặt thức cùng ông để canh chừng "lũ ve sầu lột xác""con cá hanh đi tìm đồng loại"?

Nói tóm lại, nếu hiểu theo ý này thì "nỗi buồn" của bác Điềm là hoàn toàn khác, hoàn toàn trái ngược với "nỗi buồn" của đám Trần Mạnh Hảo. Đó là "nỗi buồn" của một tấm lòng ngày đêm trăn trở với vận mệnh đất nước, với sự nghiệp cách mạng của dân tộc chứ không phải "nỗi buồn" vu vơ, bệnh hoạn của đám người đang phỉ nhổ vào lịch sử, vào đất nước vì lợi ích cá nhân nhỏ nhen của họ. Và nếu đúng vậy, đám "rận sỹ chấy thức" quả thật đã bị "troll" một vố "cay sống mũi, xụi sống lưng" (cụm từ này tôi mới "sáng tạo" đó nha)!
Nếu đúng như vậy, bài thơ "Đất nước 2" của bác Điềm mới thực sự là một bài thơ hay chứ "tênh hênh" như cách "thẩm định thơ" của đám "rận sỹ chấy thức" và đám "nặc nô" thì quả thực là phí một đời làm thơ của bác ấy.
Khi "ngộ" đến đây rồi thì tôi tin rằng bài thơ của bác Điềm nhằm mục đích chuyển tải những thông điệp như đã phân tích ở trên. Chỉ thắc mắc một điều là tại sao bài thơ của bác ấy lại được gửi vào một "thùng rác" như quê choa, để rồi được phát tán đi khắp nơi như một thông điệp "chống chế độ" với sự "thẩm thấu thơ" ngu dốt của đám "rận chủ"? Dẫu ngượng ngùng vì bài đối đáp trong lúc vội vã của mình, nhưng ngẫm lại đó cũng có thể là lời nhắn nhủ đến bác í nếu suy luận trên của mình là sai hoặc cho những ai còn muốn diễn giải bài thơ của bác Điềm theo ý Trần Mạnh Hảo đã "tư duy"!

Đất nước những năm thật buồn


Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ

Cả bầy ve vừa lột xác

Sao mình thức ?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành ?

Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác ?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người

Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi ?

Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …

Bài liên quan

Nhận diện 604940820088244415

Đăng nhận xét Nhận xét với Google +

  1. Bài thơ này tốt.Từ tài thẩm định thơ thô thiển của tôi,tôi cảm thấy nó đúng tâm trạng mình.Đây đó bâng quơ một nổi lo.Bây giừ,vào những trang net như Người Lao Động,VTC,Pháp Luật...cứ ngỡ như là vào BBC,RFA ấy.Ho cho phép cả những comment chống chế độ,chống trắng trợn vào trang nhà của họ.Họ còn cho đăng những bài diễn biến hòa bình cổ vỏ giải tán đảng Cộng Sản.Họ lại là báo nhà nước nửa ̣đấy.Cho nên bác Điềm trăn trở"sớm mai cừ có còn đỏ" là vậy.Đáng lo chứ ,vì"ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta".Các người nắm vận mệnh chúng ta đều đang ngủ trong khi bọn ve sầu đang lột xác và thức dậy,rình rập từng bước sơ hở nhỏ của chúng ta.Không phải bọn ong bên ngoài mới nguy hiểm,chính bọn ve sầu đang lột xác ngay trong vườn của chúng ta mới cần ̣được quan tâm.Bài thơ này, theo tôi nghỉ,không buồn.Đây là một lời cảnh tỉnh.Mọi người ơi, hãy thức dậy,chúng nó đang lộ diện đấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ke... cho đăng những comments có lợi cho bài viết của chúng còn những lời phản biện thì chẳng thấy đăng. Chẳng khác gì mấy trang blog của rận. [-(
      Nhất là thằng Vietnamnet và thằng Thanh Niên.

      Xóa
  2. Đôi mắt rất tinh tường trong chính trị, trong văn học, viết thơ cũng rất hay !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn. Mình ko dám nhận mấy bài văn vần của mình là thơ đâu. Tính mình ko đủ kiên nhẫn và "trăn trở" để làm thơ đúng nghĩa. Chỉ là thích sắp xếp từ ngữ cho nó xuôi xuôi, đọc cho ngọt giọng mà thôi. :))

      Xóa
  3. Đôi mắt rất tỉnh, và điều quan trọng nhất là bạn nói ra được ý mình thành 1 bài vở đàng hoàng.
    Chính bản thân tôi khi đọc lướt bài thơ của Ng Khoa Điềm (thường những bài được bọn phản động quốc tế như BBC, VOA, RFA và tay sai lăng xê thì tôi chỉ đọc lướt qua chứ ko đọc kỹ) thì tôi cũng có 1 vài phần đồng ý với bài thơ đó, nhưng vì nó có vẻ bi quan quá cho nên tôi coi là vớ vẩn.
    Bây giờ thấy bạn phân tích ra rõ ràng thì tôi cũng đồng ý quan điểm của bạn, bạn rất tỉnh táo và rất có khả năng trình bày.

    Trả lờiXóa
  4. Báo chí VN bây giờ nhảm nhí hầu hết chứ không chỉ có vietnamnet hay thanhnien, tuoitre,...

    Ngay cả những tờ như qdnd, cand, nhandan, xaydungdang, .... đều có những bài rất nhảm nhí và làm cho những tờ báo này thành những con vẹt của bộ máy tâm lý chiến thực dân.

    Hãy vào những tờ báo đó và đọc những bài viết về Triều Tiên, Xi-ry, Li-by,... thì biết, 100% là nhai lại quan điểm bọn Anh Mỹ, tuyệt đối không có 1 chữ nào trình bày quan điểm của những nước đó.

    Thời Bác Hồ, chúng ta đã đổ ra biết bao công sức và cả máu để xây dựng nền báo chí của ta, để trình bày quan điểm của chúng ta, chống lại độc quyền đưa tin của bọn thực dân đế quốc. Thế nhưng hiện nay do công tác giáo dục đào tại bị thả lỏng, sinh ra 1 bọn báo chí đầu bò, chúng biến tất cả báo chí ta thành những cái loa không công cho thực dân đế quốc. Báo chí ta hiện nay không thấy ai cần trí tuệ cả, họ chỉ nhai lại như vẹt lời thực dân đế quốc.

    Ngay cả VTV1 cũng vậy, càng ngày có vẻ VTV1 càng khoái dành nhiều tài nguyên VN để tuyên truyền cho luận điệu Mỹ, ngày nào VTV1 cũng phải dành máy phút cho thằng Ô-3-ma lên múa mỏ mấy lần!

    Bài thơ của ông Ng Khoa Điềm cũng có ý đúng, chứ không phải là không đâu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy theo bác thì phải đăng tin như thế nào thì mới được? Mấy nước Mỹ với phương Tây đó cũng đều có quan hệ ngoại giao với ta cả. Chả có lẽ ta không được đăng tin về họ?

      Xóa
    2. @ hung:Ông nói năng lạ thế? Người ta có nói là không được đăng tin VỀ họ đâu.Hắn chỉ phàn nàn rằng là đừng đăng tin THEO họ thôi.Rằng là ta phải động nảo ,tự làm tin lấy, chứ không phải copy chôm chỉa của họ.

      Xóa
  5. Cái mình ko hiểu là sao đc đăng trước hết trên trang blog của rận ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì.. chắc do ông Nguyễn Quang Lập là dân văn nghệ văn gừng có blog nổi nhất nên các bác trong giới đó ưu tiên gửi bài chăng?

      Xóa
  6. Đôi mắt! hôm nay không viết bài rồi / vào trang cũ tìm đôi mắt hay sinh ra có đôi mắt rồi trẻ thì trong già thì mờ lẽ tự nhiên mắt một con người cụ thể sao lại nói đôi mắt mờ/ mờ cả loài có mắt mới mờ đâu phải loài người mà đôi mắtcủa người sáng trong/ gái trai âu cũng thế đôi mắt ...hjj

    Trả lờiXóa
  7. Nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui



    Thế za mày đã tròm trèm bảy chục
    đáng ra bố mày phải gọi bằng chú, nhẽ thường
    tiếng việt ta, cứ mất dạy là thằng, ngay luôn
    mất dạy thế, đéo ai coi hàng cha hàng chú
    ....
    bố mày nhìn sông thấy tung tăng tôm cá
    thấy rộn vang tiếng lũ trẻ nhỏ nô đùa
    mày bảo sông là đất nước thở dài
    ví mới chả von, đúng là như cặc
    mày có thở ngắn dài cũng mặc
    đừng ngoác mồm phả hơi thối vào sông
    ...
    cái đéo gì mà ý thức hệ lang băm
    rồi cơm nguội bơ vơ, thạch sùng tắc lưỡi
    rồi cái gì mà giẻ rách tâm thần, hoàn lương chân lý
    toàn những lời lảm nhảm vô nghĩa của thằng khùng
    à, địt mẹ mày nói gì mà “thùng rác nhân dân”
    ra mày bảo nhân dân là thùng rác hả?
    mẹ, thứ mày ra đường coi chừng nhân dân vả
    gãy mẹ răng, húp cháo cũng chẳng xong
    ...
    thoạt tiên bố mày cũng định trao đổi vài dòng
    mà mày toàn viết CLGT
    sực nhớ ra, phàm là người tử tế
    đéo ai đi tranh luận với thằng điên
    ...
    bố thật, cái đầu mày lệch mẹ nhiều niên
    biết đéo gì nữa đâu mà chờ lời thật giả
    xưa nay chăm chăm những thằng ngồi lên quá khứ ỉa
    thằng đéo nào cũng dở khùng dở dại, quả báo ngay
    ...
    ngày xưa bảo “thống nhất non sông, cơm muối cũng tày”
    giờ nhà cửa thêng thang, bia bọt đầy mồm vẫn ngoang ngoác chửi
    ngày xưa cắp chiếu nằm sân ga mấy ngày chờ xe lửa
    nay sáng Hà Nội, chiều Sài Gòn, mai Sing, Mã, Thái, Âu
    lên thì cũng từ từ chứ vèo vèo được đéo đâu
    cứ bụp phát đòi thành Anh thành Mỹ
    mà Anh Mỹ thất nghiệp, tệ nạn cũng đầy ra đó
    chỗ đéo nào chả có dở, có hay ...
    ...
    À, quên, bố mày vừa mới nói trên đây
    đéo hơi đâu luận với thằng thần kinh bất ổn
    thôi, đã lỡ tay gõ rồi thì cứ để
    xóa hay không cũng chả làm gì
    ...
    mày buồn, thì kệ mẹ mày đi
    đáng kiếp đứa nào đời vui không biết hưởng
    đâu phải bố mày không biết, không trải những trái ngang, khốn khổ
    nhưng nhìn rộng ra đời bố mày vẫn thấy vui, à ha.
    ....
    Cũng bởi có thằng quăng "thơ cứt" của mày vô nhà
    làm bố mày đang làm việc, thấy thối qúa
    mần vài câu thế cho hạ hỏa
    chả cần lựa ngôn từ, chả edit tới lui
    hay dở gì cũng cứ bốt lên thôi
    mày mất dạy, việc đéo bố lịch sự
    ...
    Thôi, bây giờ bố mày phải mần nốt việc
    mai nghĩ lễ mừng đất nước thống nhất rồi
    việc có xong thì đi chơi mới vui
    còn mày buồn, xin mời cứ việc
    ...
    Đèo mẹ, cũng ở trên đất Việt
    tự dưng nảy nòi một lũ dở hơi
    toàn những là thất, bát thập đến nơi
    rõ già đầu còn ngu hơn con lợn
    ...
    Thôi, kết luận vậy đi, mày thấy buồn kệ mẹ
    nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :))
      Đọc trên lóc Hòa Bình mà cười chảy nước mắt
      :))

      Xóa
  8. Qua ý bài thơ trên của bác Nguyễn Khoa Điềm thì tôi cũng có cảm nhận như Nguyễn Thanh Tùng. Ý buồn của bác là tại sao lại nổi lên cái đám nặc nô phá hoại. Viện cớ dân chủ, nhân quyền để lật pháp.

    Trả lờiXóa
  9. Thế còn bài thơ này của Nguyễn Khoa Điềm thì sao?

    SỰ TẦM THƯỜNG
    Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường
    Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn
    Bàn chuyện chạy chọt
    Những đứa trẻ phải vào được lớp một
    Đừng gieo vào đầu con những mơ ước xa xôi
    Mơ ước nào cũng có giá.
    Đôi người nhắc nhở rằng
    Không phải độc lập tự do cao quý hơn tất cả
    Mà chính là nhẫn nhục để ổn định.

    Đức Phật từ bi
    Xin người đừng mắng tôi
    Khi tôi nói lắm kẻ muốn ngài ngậm miệng ăn tiền
    Với tờ giấy bạc trên miệng.
    Sự tầm thường thật kín kẽ
    Mặc những tấm áo đúng thời tiết
    Tụ tập trên các diễn đàn
    Nói lời rỗng
    Đồng phục các cuộc thảo luận đại sự
    Luôn luôn tìm một mặt bằng để ngả lưng
    Chúng ta có đủ mọi phong trào, các cuộc họp liên miên
    Để chỉ nhõn sắm ra sự tầm thường
    Tai quái.
    Chúng ta coi sự sáng tạo là đáng sợ
    Chúng ta ghét bọn "chơi trội"
    Cứ bày ra chuyện đâu đâu
    Họ đâu biết tiếng "keng" của sự cụng ly
    Nói nhiều hơn tất cả!
    Bây giờ các bí thư sẽ chạy ra đường
    - Thay vì bước vào phòng họp -
    Để xua các cán bộ làm việc.
    Bây giờ các nàng ca-ve học nói lời lịch sự
    Để tham gia nhóm lợi ích.
    Các bậc lão thành đang ngủ trong phòng máy lạnh,
    Nhường chỗ cho sự tầm thường lên ngôi...
    Đôi khi tôi tin rằng chúng ta thua cỏ
    Vì cỏ có thể lụi đi để sống lại
    Tốt tươi hơn
    Mãnh liệt hơn
    Trong khi sự tầm thường đóng bộ áo
    Tang chế, nhạt nhoà
    Cúi đầu
    Đi sau cái chết.

    Nguyễn Khoa Điềm
    24.4.2013

    Trả lờiXóa

@ Bạn đọc: Blog này là nơi thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Nguyễn Thanh Tùng. Nếu bạn muốn trao đổi cùng tác giả, vui lòng liên hệ trang facebook: Đạo Sĩ Chăn Gà

Nếu đây là lần đầu bạn đến thăm blog, vui lòng xem Thỏa thuận sử dụng để nắm rõ về những quy định của blog trước khi gửi phản hồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Để chèn hình ảnh, youtube video và các bài hát từ nhaccuatui vào nhận xét các bạn chỉ cần dán đường link vào nhận xét của mình.

emo-but-icon

Bỉ ngôn

Kênh Youtube

Nhà bên

Thư viện blog

item